• Hiện tại trang web đang trong quá hình chuyển đổi và tái cấu trúc lại chuyên mục nên có thể một vài chức năng chưa hoàn thiện, một số bài viết và chuyên mục sẽ thay đổi. Nếu sự thay đổi này làm bạn phiền lòng, mong bạn thông cảm. Chúng tôi luôn hoan nghênh mọi ý kiến đóng góp để chúng tôi hoàn thiện và phát triển. Cảm ơn

TIÊN HIỆP - THẤT GIỚI TRUYỀN THUYẾT

doncoi889

New Member
Bạn phải giải nén--.> cài phần mèm đọc file .pdf là opk. nếu có pass thì đánh pass vô
 

doncoi889

New Member
huhuhuhhuhuhuhu huynh đệ ơi. Chờ truyện kiểu này chết quá. Ngày nào cũng ghé vô 3,4 lần mà vẫn chưa có chương nào đọc. sốt ruột quá đi!!8-|
 

handsomedn

New Member
THẤT GIỚI TRUYỀN THUYẾT QUYỂN 11 CHƯƠNG 13

GIAO DIỆN UPFILE CỦA PDAVIET CÓ VẤN ĐỀ, MÌNH KHÔNG UP FILE .PRC HAY ZIP ĐƯỢC, NAY VÌ PHỤC VỤ NHU CẦU CỦA CÁC BẠN MÌNH UP TRỰC TIẾP LÊN WEB ĐỂ CÁC BẠN ĐỌC, CÓ GÌ MONG CÁC BẠN THÔNG CẢM!



XIN MỜI CÁC BẠN THƯỞNG THỨC:


Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 013
Chương 896 – Song hùng liên thủ (Hai kẻ hùng mạnh liên thủ với nhau)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com



Người đàn ông trung niên vẫn không xoay lại, hờ hững trả lời:
- Muốn biết ý muốn đến đây của ta rất dễ, ngươi hãy bảo hắn đi đi, chúng ta nói chuyện riêng với nhau. Nếu không làm vậy, coi như không cần thiết.

Kiếm Vô Trần hơi có vẻ chần chừ, suy nghĩ giây lát rồi bảo Liễu Tinh Hồn:
- Sư thúc, sư thúc hãy xuống dưới núi đợi con.

Liễu Tinh Hồn hơi bất ngờ, ấp úng lên tiếng:
- Vô Trần, con … được rồi, mọi người cẩn trọng.

Nói xong Liễu Tinh Hồn phi thân bay xuống, giây lát đã biến mất trong rừng núi.

Người đàn ông trung niên quay lại nhìn Kiếm Vô Trần, hai người đứng yên ngắm nhìn nhau rất lâu rồi mới dời mắt đi.

- Bây giờ đã không còn người ngoài, ngươi đến tìm ta có chuyện gì?

Kiếm Vô Trần không nhịn được hiếu kỳ cất tiếng hỏi trước.

Người đàn ông trung niên điềm nhiên đáp:
- Ta đến đây để giao dịch một chuyện với ngươi.

Kiếm Vô Trần không hiểu hỏi lại:
- Giao dịch? Vì sao tìm ta.

Người đàn ông trung niên trả lời:
- Bởi vì ngươi là truyền nhân của Hậu Nghệ thần cung.

Kiếm Vô Trần nghi hoặc hỏi tiếp:
- Như vậy ngươi có chuyện muốn cầu ta?

Người đàn ông trung niên mạnh mẽ đáp trả:
- Không phải là có chuyện cầu ngươi mà muốn hợp tác với ngươi, ai cũng đều có lợi. Bây giờ ngươi ở nhân gian nhưng đều không thuộc hai phe chánh tà. Ngươi muốn đứng lên quật khởi trở lại, chỉ còn cách dựa vào ta, bởi vì ta có thể chi viện mạnh mẽ cho ngươi, giúp đỡ ngươi thống nhất nhân gian.

Kiếm Vô Trần hơi hoài nghi hỏi dồn:
- Lời này của ngươi cũng chưa có chứng cứ, bảo ta phải tin sao được?

Người đàn ông trung niên đáp:
- Nếu ta đã dám nói lời này, tự nhiên có biện pháp bảo đảm ngươi tin tưởng. Bây giờ chúng ta không cần phải tranh luận chuyện này, quan trọng hơn là bàn về chuyện hợp tác.

Kiếm Vô Trần quan sát vẻ mặt của hắn, thấy sắc mặt hắn bình bình thường thường không chút giả dối, liền nói:
- Hợp tác thế nào, ngươi muốn ta giúp ngươi làm chuyện gì, ngươi có thể trả lại điều gì cho ta?

Người đàn ông trung niên trầm giọng lên tiếng:
- Phương thức hợp tác rất đơn giản, hai người chúng ta kết minh. Vào thời điểm quan trọng ta sẽ mượn sức mạnh thần cung của ngươi để tiêu diệt địch nhân của ta. Khi ngươi cần, ta sẽ toàn lực hỗ trợ cho ngươi. Đương nhiên, như vậy đòi hỏi cả hai phải tín nhiệm lẫn nhau mới được.

Kiếm Vô Trần lại nói:
- Nói như vậy, nhưng ngươi hiểu rõ ta, còn ta lại không biết chút gì về ngươi. Nếu ngươi muốn nói chuyện hợp tác, trước tiên ngươi hãy cho ta biết thân phận lai lịch của mình.

Người đàn ông trung niên đáp:
- Điểm này ta tự nhiên muốn cho ngươi biết, bây giờ ngươi hãy cho ta một lời, đồng ý hay không đồng ý hợp tác với ta.

Kiếm Vô Trần nói:
- Chỉ cần ngươi có thể giúp ta đoạt được thiên hạ, ta tình nguyện kết minh với ngươi.

Bật cười điềm đạm, người đàn ông trung niên tỏ ra rất trầm tĩnh, nhưng chỉ gật đầu nhè nhẹ, cất tiếng nói:
- Nếu đã như vậy, chúng ta hãy nói chuyện hợp tác cụ thể. Trước hết, ta có một chuyện muốn hỏi ngươi. Theo như ngươi biết, ngoại trừ tam gian thất giới trên nhân gian ra, còn có thế lực nào khác tồn tại không?

Kiếm Vô Trần suy nghĩ một lúc, lắc đầu đáp:
- Điều này dường như không có, ít ra từ trước đến giờ ta chưa biết.

Người đàn ông trung niên lại hỏi:
- Bốn nơi tuyệt địa của nhân gian ngươi đã từng nghe qua chưa?

Kiếm Vô Trần đáp:
- Điều này ta biết, Lư Sơn Bất Quy lộ, Thương Sơn Huyết hà, Tây Vực Bất Dạ thành, Nam Hải Lưu Li cung.

Người đàn ông trung niên lại nói:
- Không sai, chính là bốn nơi này, hậu duệ của ba địa phương kia ngươi hẳn đã gặp qua, nhưng còn nơi cuối cùng ngươi đã từng thấy chưa?

Kiếm Vô Trần lặng đi, lắc đầu nói:
- Ngươi không nhắc ta cũng không chú ý, Nam Hải Lưu Li cung dường như chưa từng tiến vào nhân gian?

Người đàn ông trung niên vẻ mặt khác thường, hờ hững đáp:
- Bởi vì nơi đó không thuộc về nhân gian!

Kiếm Vô Trần nghe thấy kỳ quái cất tiếng hỏi:
- Nơi đó không phải là một trong bốn tuyệt địa của nhân gian sao, vì sao lại không thuộc về nhân gian được?

Người đàn ông trung niên chần chừ một lúc, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Nơi đó nổi tiếng trên nhân gian đó bởi vì nhiều năm trước đây, ở Lưu Li cung đã xuất hiện một kỳ tài tuyệt thế, đã từng đi qua nhân gian một chuyến.

Kiếm Vô Trần ồ lên một tiếng, hỏi tiếp:
- Ngươi hỏi ta chuyện đó nhằm nói lên điều gì vậy?

Người đàn ông trung niên nghiêm túc đáp:
- Ta hỏi ngươi những chuyện đó chính là để cho ngươi biết, còn có một nơi với thực lực mạnh hơn nhân gian, đó chính là Hải vực!

Kiếm Vô Trần vẻ mặt thất kinh, sững sờ hỏi:
- Hải vực? Đây là nơi nào, sao từ trước đến nay ta chưa từng nghe qua? Ngươi nói nơi đó có thực lực mạnh hơn nhân gian, có thể như vậy sao?

Người đàn ông trung niên lườm hắn một cái, cười lạnh nói:
- Ngươi không biết chỉ bởi vì ngươi thiếu hiểu biết. Còn về thực lực của Hải vực, ta có thể nói sơ cho ngươi một chút, Hải vực có bảy hải, chia ra làm Đông Nam Tây Bắc bốn hải, lại thêm Hồng hải, Hắc hải và Tử hải. Nam Hải Lưu Li cung các ngươi đã biết chính là Nam Hải trong bốn hải. Nam Hải có thực lực mạnh nhất trong bốn hải, là nơi có uy danh vang dội nhất.

Kiếm Vô Trần hơi giận, nhưng sau đó liền nhịn lại, lạnh lùng nói:
- Thất hải là như thế nào, lẽ nào còn mạnh trên cả thất giới?

Người đàn ông trung niên hừ giọng đáp:
- Nhân gian và Hải vực khác biệt nhau, ở nhân gian có thất giới, ở Hải vực lại có thất hải, địa vị bọn họ như nhau. Nếu nói về thực lực hai bên, cố nhiên có điều khác biệt, nhưng thực lực của Hải vực hiện nay đã không so được với nhân gian đã yếu đi.

Kiếm Vô Trần nghe thế, trầm ngâm một lúc mới cất tiếng hỏi:
- Ngươi nói với ta những điều này, chứng tỏ ngươi đến từ một nơi trong Hải vực thất hải?

Người đàn ông trung niên thản nhiên trả lời:
- Không sai, ta đến từ Hải vực. Lần này ta tìm ngươi chính là hy vọng hợp tác với ngươi, nhờ vào Hậu Nghệ thần cung trong tay ngươi để giúp ta đối phó với địch nhân. Đợi sau khi ta hoàn thành đại nghiệp, liền giúp ngươi thống nhất nhân gian, như vậy cả hai ta đều có lợi.

Kiếm Vô Trần hơi cau mày, nhẹ giọng lên tiếng:
- Ý này của ngươi cho thấy hoàn cảnh hiện nay của ngươi cũng không khác gì ta mấy, còn cần ta giúp ngươi trước, rồi mới có thể đủ năng lực giúp ta.

Người đàn ông trung niên nhìn hắn, khinh miệt đáp:
- So với ngươi, ta còn tốt hơn nhiều. Ta đến đây chỉ tìm một trợ thủ, còn những việc khác đã tự sắp xếp xong. Còn tình huống của ngươi thế nào, có so được với ta không trong lòng ngươi tự hiểu rõ.

Kiếm Vô Trần hơi tức giận, quát lên:
- Đủ rồi, cả nửa ngày cũng chỉ khua môi múa mép, ngươi có thực lực thế nào hãy xuất ra đi, cho ta thấy qua một lượt, không cần cứ nói mãi những lời sáo rỗng.

Người đàn ông trung niên ngạo nghễ nói:
- Thực lực ta thế nào bây giờ cũng không thể cho ngươi thấy ở đây, vì thế ngươi chỉ có thể tin tưởng một mình ta. Tình hình của ngươi bây giờ đang bất lợi, muốn xoay trở chỉ còn cách hợp tác với ta, chúng ta cùng nhau khai mở một thế giới mới, ngươi chớ nên bỏ mất cơ hội tốt.

Kiếm Vô Trần nghiêm chỉnh nói:
- Nếu có cơ hội như thế, ta tự nhiên không bỏ qua, nhưng ngươi phải nói cho rõ, không cần phải bông đùa với ta. Ngươi từ đâu trong thất hải, muốn ta đối phó với người nào, dưới tay ngươi có cao thủ nào, những điều này ngươi phải nói rõ cho ta mới được.

Người đàn ông trung niên trầm ngâm một lúc mới trả lời:
- Được, ta cho ngươi biết, ta đến từ Nam Hải, ta hợp tác với ngươi chính là muốn nhờ Hậu Nghệ thần cung của ngươi đối phó với Lưu Li cung chủ Nam Hải thần long Hàn Ngọc Dương. Chỉ cần lão ta chết, ta sẽ trở thành ông chủ của Nam Hải. Đợi sau khi đánh bại Tây Hải, liền có thể thống nhất bốn hải, rồi tiếp tục tiêu diệt ba hải còn lại, thống nhất Hải vực, trở thành Hải Hoàng. Đến lúc đó, ta có được sức mạnh của Hải vực, hỗ trợ ngươi thống nhất thất giới nhân gian không phải là chuyện hết sức dễ dàng sao.

Kiếm Vô Trần kinh ngạc bật lên:
- Ngươi đến từ Nam Hải? Như vậy ngươi cũng đến từ Lưu Li cung. Vậy Hàn Ngọc Dương đó là người nào, ngươi là ai?

Người đàn ông trung niên lạnh mặt, hơi kích động trả lời:
- Ta tự nhiên là người Lưu Li cung, ta tên là Sở Hoài Dương, chính là sư huynh của Hàn Ngọc Dương, cũng vốn là người thừa kế Lưu Li cung. Nhưng Hàn Ngọc Dương giả trá, trước mặt sư phụ hết sức lấy lòng, cuối cùng sư phụ bị hắn lừa, đã truyền ngôi cung chủ cho hắn… Chuyện này đã nhiều năm, nhưng vẫn mãi canh cánh trong lòng ta. Bây giờ Hải vực đã phát sinh biến loạn, chính là thời cơ tốt nhất để ta đoạt lại Nam hải, vì thế ta mới đi vào nhân gian.

Đã hiểu được lai lịch của hắn, trong lòng Kiếm Vô Trần rất rõ, việc hợp tác của mình với Sở Hoài Dương tuyệt đối không dễ dàng tốt đẹp như hắn nói, nhưng dù sao đây cũng là một hy vọng, đối với bản thân hiện tại chính là một đối tượng đáng suy tưởng không sai. Thua, tự bản thân có thể rút lui, một khi thắng, bản thân liền có cơ hội thống nhất thất giới, đây mới chính là ước vọng lớn nhất của bản thân.

Đã suy nghĩ như vậy, Kiếm Vô Trần cười nói:
- Vật gì thuộc về bản thân, phải nhất định nghĩ ra biện pháp đoạt lại. Bây giờ ta đã có quyết định, sẽ toàn lực hỗ trợ ngươi đoạt lại Nam Hải, hơn nữa còn thống nhất Hải vực. Đến lúc đó ngươi chớ quên lời hứa với ta.

Người đàn ông trung niên Sở Hoài Dương nghe vậy bật cười đáp:
- Ngươi yên tâm, ta thuộc về Hải vực, không chút hứng thú với nhân gian, đã nói giúp ngươi nhất định sẽ làm. Bây giờ nếu chúng ta đã xác định vậy, chuyện này tạm thời bảo mật, không cần nói cho người nào khác biết để tránh Hàn Ngọc Dương có thể phát giác được. Hơn nữa, người sư thúc kia của ngươi có chút cổ quái, trên người hắn có khí quỷ dị, ngươi tốt nhất nên lưu tâm nhiều hơn.

Kiếm Vô Trần ngẩn ra, sau đó cười đáp:
- Được, chuyện này ta biết rồi. Bây giờ chúng ta về thẳng Hải vực, hay còn làm chuyện nào khác?

Sở Hoài Dương trả lời:
- Đương nhiên là về lại Hải vực, bất quá phải bí mật ẩn giấu, không thể để cho bất kỳ người nào biết được. Đặc biệt là sư thúc của ngươi, ta luôn cảm giác hắn có gì không ổn.

Kiếm Vô Trần chần chừ một lúc, Sở Hoài Dương lại đề cập đến chuyện này do bởi Liễu Tinh Hồn có vấn đề, hay Sở Hoài Dương còn mục đích nào khác? Suy tưởng một lúc, Kiếm Vô Trần không dám khẳng định, chỉ cất tiếng:
- Được, chuyện này ta biết rõ phải làm thế nào, ta sẽ khiến lão đi trước, một mình theo ngươi đi.

Sở Hoài Dương cười trả lời:
- Như vậy, ta sẽ ở đây đợi ngươi, hãy đi an bài trước, sau đó chúng ta cùng nhau lên đường.

Kiếm Vô Trần ừ một tiếng sau đó đi liền. Sở Hoài Dương nhìn theo bóng hắn, khóe miệng lộ nét cười âm trầm mà đắc ý. Có lẽ hắn cao hứng, nhưng kết quả cuối cùng thế nào, lúc này ai lại có thể nói rõ ra được?

Xuống đến chân núi, Kiếm Vô Trần nhanh chóng gặp Liễu Tinh Hồn.



HẾT CHƯƠNG 13 QUYỂN 11, MỜI CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC KHI CÓ BẢN DỊCH MỚI, THÂN!
 

handsomedn

New Member
TIẾP THEO LÀ CHƯƠNG 14 QUYỂN 11, MỜI CÁC BẠN THƯỞNG THỨC


Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 014
Chương 897 – Phượng tường vân thiên (Thái Phượng xây mộng với Vân Thiên)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com



Liễu Tinh Hồn lo lắng lên tiếng:
- Vô Trần, con đi đâu với hắn? Ta sẽ đi theo con để trên đường chiếu cố lẫn nhau càng tốt.

Kiếm Vô Trần trả lời:
- Điều này sư thúc không cần phải lo lắng, con có Hậu Nghệ thần cung trong tay, hắn không đả thương được con. Hơn nữa, trong khi hắn còn chưa hoàn thành được điều mong muốn, cho dù hắn không thành tâm với con cũng không lập tức gây bất lợi cho con. Được rồi, cứ như thế, sư thúc hãy đi trước đi, con làm xong sự việc sẽ quay về kiếm sư thúc.

Nói rồi không chờ lão đáp lời, Kiếm Vô Trần liền xoay mình bỏ đi.

Liễu Tinh Hồn kêu nhỏ mấy tiếng, thấy không có phản ứng gì, thoáng chần chừ một lúc rồi mới xoay người lướt đi. Nhưng lần này lão thật sự quay về Thái Huyền sơn hay còn đi đến nơi khác nữa?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trong một sơn cốc vô danh, một người phụ nữ y phục rực rỡ hờ hững đứng. Nhìn xa xa, người này hệt như một đóa hoa dại nở rộ trong gió nhẹ, mơ hồ ẩn chút cô đơn.

Ngắm nhìn ngôi mộ mới trước mặt, Thái Phượng tiên tử muốn khóc nhưng không còn nước mắt, bà đã đứng ở đây cả một ngày, nước mắt đã sớm khô đi, hai mắt sưng đỏ, lộ ra hối hận và đau thương vô cùng.

Đã vài trăm năm, khúc tình cảm này dây dưa mãi đến hôm nay đột nhiên kết thúc, điều này ít nhiều khiến bà khó mà chấp nhận được, cũng không cách nào đối mặt.

Khi Thiên Kiếm khách mất, đã nói ra tình cảm vài trăm năm, một câu tình ái thâm sâu với bà hệt như một ngọn đao nhọn tàn độc cắm vào tim của Thái Phượng tiên tử.

Tình ái đến muộn khiến người ta tiếc hận, càng khiến người ta khó mà chấp nhận được. Té ra chọn lựa mấy trăm năm trước của bản thân là đúng, nhưng bản thân lại không nắm chắc, khiến cho ba người cuối cùng trở nên giằng co không ngừng, đau khổ mất mấy trăm năm.

Hôm nay, mọi chuyện đã rõ, nhưng người chết cũng đã xong, chỉ còn lại rất nhiều hối hận và tự trách, ngoại trừ đau xót nhiều hơn còn có thể làm sao đây?

Muốn hiểu rõ những điều này rất dễ dàng, nhưng muốn quên đi tình cảm là chuyện cực kỳ khó khăn. Thái Phượng tiên tử yên lặng không nói, cả ngày nước mắt đã khô hết, nhưng bà còn chưa hề cảm thấy được giải thoát, bởi vì vết thương trong lòng bà đã tồn tại vài trăm năm, sẽ không vì mọi chuyện kết thúc mà có thể dễ dàng được xoa dịu.

Chiều hoàng hôn, sơn cốc càng thêm u tĩnh. Tiếng chim kêu thánh thót nhắc nhở người phàm màn đêm đang đến, nhanh chóng quay về, nhanh chóng quay về. Nhưng tấm lòng đã tan nát rồi có còn để ý đến điều này chăng?

Trong màn đêm, một bóng người đột nhiên xuất hiện ở trên bầu trời, không một chút âm thanh, cứ âm thầm lặng lẽ nhìn vào sơn cốc, ngắm nhìn hình ảnh cô đơn thanh thoát.

Trên mặt đất, Thái Phượng tiên tử đứng yên tĩnh lặng, trên bầu trời, hình bóng kia yên ắng không lên tiếng. Hai người ai cũng không nói gì, cứ như thế thưởng thức sự cô đơn trong màn đêm, thoáng một chút một đêm đã trôi qua.

Một đêm đó, bầu trời nhân gian biến ảo không ngừng, duy chỉ có hai người không một chút thay đổi. Giữa bọn họ không hề có thế tục ngăn cách, không hề có khoảng cách không gian, cự ly cứ như xa như gần, quan hệ mơ hồ không rõ, cứ như hai thân thể có cùng một tâm hồn, tần suất giữ nguyên không đổi.

Buổi sáng, giọt sương theo lá xanh nhỏ xuống mặt đất truyền lại những âm thanh tí tách.

Tiếng rất nhẹ, nhưng lại khiến Thái Phượng tiên tử phải chú ý. Sau một đêm đứng yên, bà thẩn thờ nghiêng đầu nhìn về một gốc cỏ nhỏ, trên bề mặt lúc này sương đang chầm chậm chảy, hơi hơi lấp lánh một tia ánh sáng.

Lúc này, Thái Phượng tiên tử tập trung tinh thần, ánh mắt nhìn qua giọt sương thấy được một thế giới kỳ diệu.

Một ngã ba, hai người nam một người nữ từ ba nơi đồng thời gặp nhau, ba người ánh mắt giao lại, một sự bắt đầu mới lạ xuất hiện trong đầu cả ba người.

Thời khắc đó, định mệnh đã liên kết ba người làm một, từ đây một khúc tình cảm không rõ dây dưa cứ thế kéo dài, chớp mắt đã đi qua vài trăm năm. Trong đó, chua ngọt khổ cay, có buồn có vui, kích động mê man, tâm tình không chừng. Chỉ đáng tiếc …

Một âm thanh nhẹ vang lên, giọt sương rơi xuống mặt đất, mọi ảo ảnh quay lại bình thường. Thái Phượng tiên tử vừa mới tỉnh lại, miệng thở dài u oán, sau đó ngửng đầu nhìn lền trời, muốn hỏi ý trời, lại phát hiện một bóng hình đang yên lặng ở nơi đó.

Ánh mắt gặp nhau, thân thể Thái Phượng tiên tử run lên, khổ sở lên tiếng:
- Huynh đến từ lúc nào, vì sao không nói gì cả?

Trên bầu trời, người đó nhẹ nhàng hạ xuống, chính là Thiên Ma giáo chủ Âu Dương Vân Thiên, chỉ nghe thấy ông lẩm bẩm nho nhỏ:
- Tới từ tối hôm qua …

Thái Phượng tiên tử run lên trong lòng, ánh mắt phức tạp nhìn ông, thở dài nhè nhẹ lên tiếng:
- Huynh hà tất phải làm như vậy?

Âu Dương Vân Thiên đáp xuống mặt đất, ánh mắt thản nhiên nhìn bà, cười nhỏ nói:
- Vui mừng âu sầu, ta đều sẽ ở bên cạnh muội để bầu bạn sẻ chia.

Thái Phượng tiên tử nghe thế muốn khóc, đáng tiếc lệ bà đã khô, chỉ có thể nhìn ông cảm động, đôi môi run run, không biết phải thể hiện ý nghĩ trong lòng thế nào.

Âu Dương Vân Thiên tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể bà, lẩm bẩm bên tai bà:
- Phượng, trong lòng đau thương hãy khóc trong vòng tay ta. Bất cứ lúc nào, bờ vai của ta đều có thể che chở cho muội vượt qua giông bão. Đêm qua, hết thảy đau thương đã đi xa trong màn đêm, sáng sớm nay, ngay lúc muội nhìn thấy ta, mọi sự vui mừng liền nảy nở ở sơn cốc này, hơn nữa còn mãi mãi kéo dài, mãi cho đến ngày chúng ta rời khỏi nhân thế, hạnh phúc sẽ luôn bao quanh muội.

Thái Phượng tiên tử bật khóc, khóc rất thương tâm, hệt như một cô bé, hết thảy mọi uất ức trong mấy trăm năm qua đều được theo dòng nước mắt tuôn trào, người kiên định như Thái Phượng tiên tử lúc này đã hoàn toàn sụp đổ.

Âu Dương Vân Thiên ôm chặt bà, hai tay vuốt ve mái tóc của bà, miệng không ngớt an ủi, chầm chậm xóa đi những vết tích tàn dư của đau thương mấy trăm năm.

Thời khắc này, ở trong sơn cốc nơi đây, đối với đôi tình nhân yêu thương khổ sở đã mấy trăm năm, hai trái tim cuối cùng cũng đã ghép vào nhau không một chút xa rời.

Rất lâu sau, Thái Phượng tiên tử dần dần bình tĩnh, khuôn mặt xinh đẹp vương đầy nước mắt, hơi hơi ửng đỏ cất tiếng:
- Thiên, muội thất thố rồi.

Âu Dương Vân Thiên cười đồng cảm:
- Không sao, Phượng nhi của ta vĩnh viễn xinh đẹp.

Ngượng ngùng bật cười, Thái Phượng tiên tử nhẹ nhàng thoát ra khỏi ngực ông, ánh mắt quét qua mộ phần của Thiên Kiếm khách, nhỏ giọng nói:
- Thiên, dù sao cũng là người quen đã lâu, huynh hãy cúi đầu thi lễ với huynh ấy, xem như không quên tình cảm của cố nhân.

Âu Dương Vân Thiên hơi chần chừ một chút, nhưng sau đó liền theo lời đã nói, cúi đầu thi lễ trước mộ phần của Thiên Kiếm khách, miệng điềm nhiên lên tiếng:
- Người chết hận thù cũng tan, những ân oán giữa ta và ngươi từ nay không nhắc đến nữa. Một lễ này xem như đại diện Phượng nhi để cám ơn ngươi. Tuy ngươi thương muội ấy rất thâm sâu, nhưng ít ra ngươi còn là quân tử, một điểm này ta không thể không thừa nhận được.

Thái Phượng tiên tử hơi kích động, đã mấy trăm năm rồi, mãi đến khi một người đã chết, đoạn tình cảm dây dưa kéo dài này mới kết thúc được, điều này có tàn khốc quá hay không.

Nhìn vẻ mặt đau thương của bà, Âu Dương Vân Thiên khuyên bảo:
- Đi thôi, rời khỏi nơi thương tâm này, con đường hạnh phúc đang chờ đón trước mặt ta và muội.

Thái Phượng tiên tử hơi không nỡ, đi vài bước lại nhịn không được quay đầu, ánh mắt lộ ra vẻ đau thương vô tận.

Âu Dương Vân Thiên không hề cưỡng bức, chỉ nhẹ giọng an ủi, mãi đến khi rời khỏi sơn cốc, ông mới nắm lấy tay bà, mang bà bay thẳng lên tầng mây.

Trong khi đang bay, Âu Dương Vân Thiên lên tiếng:
- Phượng, chúng ta đi tìm một nơi an bình, ở đó không có chiến tranh, không có chém giết, chỉ có ta và muội.

Thái Phượng tiên tử nhìn ông, cảm động nghiêng đầu ghé lên vai ông, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Thiên, đa tạ huynh. Chỉ có điều Thiên Chi đô đã bị hủy, Chánh đạo đã suy bại, muội …

Âu Dương Vân Thiên vuốt ve má bà, nhỏ nhẹ cắt ngang lời, lên tiếng an ủi:
- Phượng, quên hết mọi thứ đi. Mỗi một người đều có vận mệnh của mình, muội không lo được mọi chuyện đâu, cho dù có lòng cũng không có sức.

- Nhưng muội là người của Vân Chi Pháp giới, bây giờ nhân gian nguy hiểm, muội làm sao có thể …

Ngừng lời không nói nữa, Thái Phượng tiên tử nhìn ông, chờ đợi ông đáp lời.

Âu Dương Vân Thiên đáp:
- Trước đây ta đã từng nói qua, nếu như có một ngày Vân Chi Pháp giới không tồn tại nữa, muội cần phải nhanh chóng rời đi, nếu không khó mà thoát được kiếp nạn. Bây giờ nhân gian hỗn loạn, hơn nữa chưa nói tới Địa Âm, Thiên Sát, Vu Thần, Yêu Hoàng tu vi kinh người không cách nào ứng phó nổi, ngay cả Lục Vân, mọi người quả thật cho là hành động của mình ngày trước là đúng chăng?

Thái Phượng tiên tử trầm ngâm, trong lòng bà biết rất rõ, trận chiến ngày trước với Lục Vân thật ra toàn là vì Kiếm Vô Trần. Hiện nay, Vân Chi Pháp giới đã bị hủy rồi, cũng coi như gieo gió ắt phải gặt bão, đứng trên lập trường công bình hẳn không trách được Lục Vân.

Ngẫm lại chuyện thị phi của nhân gian, Kiếm Vô Trần của Chánh đạo đột nhiên trở thành tà ác, phá vỡ hết mọi thứ. Trái hẳn với Lục Vân, từ khi bắt đầu đã rất được lòng người, nếu như Lục Vân quả thật tà ác, hẳn sẽ không có nhiều người không tiếc tính mạng để cứu Lục Vân đúng không?

Thở dài sườn sượt, Thái Phượng tiên tử vùi đầu vào lòng Âu Dương Vân Thiên, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Trước đây huynh đã có nói, nếu như Kiếm Thu chết trước, như vậy ông trời đã cho muội quyết định. Bây giờ nếu như ý trời đã như vậy, muội cũng không muốn nghĩ đến chuyện nhân gian dĩ vãng quá nhiều, mọi thứ cứ để huynh quyết định, huynh đi đâu muội sẽ theo đó. Tương lai tới, muội sẽ đền bù lại mấy trăm năm mất mát tình cảm của huynh.

Âu Dương Vân Thiên khuôn mặt vui mừng, cao hứng lên tiếng:
- Phượng, muội yên tâm, ta đảm bảo tương lai của muội sẽ ngập đầy tiếng cười và hạnh phúc, không còn một chút gì khó chịu.

Dứt lời đột nhiên tăng tốc, cả hai bóng người liền biến mất trong biển mây.

Âu Dương Vân Thiên và Thái Phượng tiên tử, sau khi đã trải qua mấy trăm năm đau thương khó khăn, cuối cùng đã đi đến với nhau. Tuy đã mất đi mấy trăm năm, nhưng kết quả như vậy cũng rất đáng vui mừng, dù sao cũng còn có một khoảng thời gian tốt đẹp đang chờ đợi hai người, như vậy cũng xem là ông trời ban phước!
 

handsomedn

New Member
TIẾP THEO LÀ CHƯƠNG 15 QUYỂN 11, MỜI CÁC BẠN THƯỞNG THỨC

CHƯƠNG 15 QUYỂN 11 TGTT KÍNH MỜI:


Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 015
Chương 898 – Tiền vãng Hải vực (tiến vào Hải vực)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com



Im lặng nhìn nhau, vẻ mặt thê lương. Bạch Quang nhìn Diệp Tâm Nghi, khóe miệng cười khổ, không biết phải nói thế nào mới được.

Diệp Tâm Nghi mặt đầy ưu tư đau thương, nàng đã theo sát Bạch Quang đến đây, sau khi truy cản Kiếm Vô Trần một lúc đã không còn nhìn thấy tung tích. Điều này khiến nàng cảm thấy thê lương vô cùng.

Cái chết của Thiên Kiếm khách khiến Diệp Tâm Nghi hơi đau lòng. Trước đây, nàng vẫn hận thù ông, trách ông đã thu một đồ tôn khi sư diệt tổ. Nhưng hiện tại khi Thiên Kiếm khách đã ra đi, nàng quay ngược tự trách bản thân đã gián tiếp hại chết ông. Nếu như bản thân mình không một mực bức bách ông, có lẽ kết cục đã không phải như vậy.

Trầm ngâm câm nín không biết đã trải qua biết bao thời gian. Khi tỉnh lại từ trong sự đau thương, bầu trời đã biến chuyển rất nhiều. Diệp Tâm Nghi trong lòng đau thương tang tóc, khổ sở mơ hồ lộ ra trên nét mặt. Hai môi hơi run run, nàng muốn nói, đáng tiếc âm thanh lại nghẹn ngào không nói được.

Bạch Quang hiểu trong lòng nàng nghĩ gì, thở dài lên tiếng:
- Tâm Nghi, không nên đau thương. Kiếm Vô Trần sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Diệp Tâm Nghi khóc lóc trả lời:
- Ta biết, nhưng Thiên Kiếm khách tiền bối …

Bạch Quang đau thương cười cười, lắc đầu lên tiếng:
- Định mệnh sắp sẵn, không một người nào có thể thay đổi được. Bây giờ bầu trời đã sắp tối rồi, chúng ta mau trở về tìm kiếm Thái Phượng tiên tử, xem thử bà ấy đã an táng Thiên Kiếm khách nơi đâu.

Diệp Tâm Nghi nhìn ra xa xa, nhỏ nhẹ lẩm bẩm:
- Chúng ta có cần phải quấy rầy tiền bối ấy không? Bọn họ đã dây dưa hết mấy trăm năm, cuối cùng kết cục như vậy, chúng ta hà tất lại …

Bạch Quang nghe vậy chấn động, cảm xúc lên tiếng:
- Đúng thế, ngươi nói đúng, chúng ta không nên quấy nhiễu bà ấy nữa. Hay là chúng ta tiếp tục tìm kiếm tung tích của Kiếm Vô Trần đi.

Diệp Tâm Nghi nghe vậy cảm thương, tự hỏi:
- Chúng ta tìm kiếm được hắn, rồi làm sao nữa?

Bạch Quang hừ giọng lên tiếng:
- Tự nhiên cần phải tìm hắn tính sổ, không thể để hắn sống tốt lành như thế.

Diệp Tâm Nghi cười thê lương đáp:
- Ta biết, nhưng kết quả thế nào đây?

- Kết quả tự nhiên …

Lời nói đến đây đột nhiên dừng lại, Bạch Quang lúc này mới hiểu được ý của Diệp Tâm Nghi, tức thì không nói nữa.

Cái chết của Thiên Kiếm khách vẫn tươi mới trong lòng hai người, tiếp theo hai người bọn họ khi tìm được Kiếm Vô Trần rồi có thể làm gì được hắn chứ? Rất rõ ràng, Kiếm Vô Trần có Hậu Nghệ thần cung trong tay, bản thân hai người không làm gì được hắn, như vậy đi tìm hắn không phải là tự tìm cách chết sao?

Nghĩ đến điều này, Bạch Quang trầm ngâm. Cừu hận nhất định cần phải báo, nhưng báo thù thế nào thì cần phải suy tính thận trọng.

Diệp Tâm Nghi không hề nhìn ông, nàng chỉ nhìn lên vầng mây ở chân trời, ánh mắt hơi mơ hồ. Người ta đến mức như nàng, mất đi hết mọi thứ, mất đi hết hy vọng, sống để làm gì đây?

Vì cừu hận, hay bởi vì một chút bất cam trong lòng, hay là sợ người ta cười chê? Diệp Tâm Nghi không biết, lòng nàng bao trùm một tầng màu sắc hão huyền, ngay cả nàng cũng không trông rõ được, như thế làm sao có thể biết được đây.

Bạch Quang bình tĩnh trở lại như xưa. Ngắm nhìn khuôn mặt ngây ngô của Diệp Tâm Nghi, Bạch Quang nhẹ giọng nói:
- Tâm Nghi, trời tối rồi, đi thôi. Chuyện ngày mai, hãy để ngày mai rồi tính.

Diệp Tâm Nghi không đáp lời nào, mãi hồi lâu sau mới chầm chậm quay lại, liếc nhìn ông, cũng không nói điều gì, chờ đợi rời đi theo ông. Bạch Quang hơi phẫn nộ, càng thêm tiếc hận cho Diệp Tâm Nghi. Một nữ nhân chính trực xinh đẹp như vậy, từ nay mất đi nụ cười, là một thứ châm biếm, một loại nhạo báng không nghi ngờ gì nữa.

Bạch Quang xoay người, khuôn mặt lộ ra nụ cười khổ sở, đang muốn rời đi. Đột nhiên một luồng khí tức quen thuộc truyền đến, khiến vẻ mặt ông biến sắc, lộ ra nét kinh ngạc.

Bạch Quang ngửng đầu nhìn lên trời, miệng lên tiếng nhắc nhở:
- Tâm Nghi, có cao thủ Hư Vô Giới Thiên đang đến.

Diệp Tâm Nghi cười mơ hồ, đến lúc hiểu được ý ông thì trước mắt lóe lên ánh sáng huyền ảo, bốn người chưa từng gặp qua đã xuất hiện cười nói với Bạch Quang.

Nhìn bốn người trước mắt, Bạch Quang kinh ngạc, nói với Lăng Thiên:
- Trưởng lão, ông cũng tiến nhập vào nhân gian sao?

Lăng Thiên đáp:
- Chuyện quá khẩn cấp, để đoạt được Thiên Uy lệnh trước, tôn chủ đã sai chúng ta cùng nhau tiến vào nhân gian, bí mật hoàn thành nhiệm vụ này.

Bạch Quang quét mắt mấy lượt qua Đạo Nhất, Trường Phong, Huyền Đang vũ sĩ, dò hỏi:
- Trưởng lão tìm đến ta, có phải dặn dò điều gì chăng?

Lăng Thiên đáp:
- Lần này đến đây là để cho ông biết, từ nay chúng ta cùng nhau thống nhất hành động để tránh phân tán lực mà phát sinh bất ngờ. Còn việc Kiếm Vô Trần tạm thời dừng lại trước đã, đợi chúng ta lấy được Thiên Uy lệnh mới thu thập thứ nghiệt súc đó.

Bạch Quang nghe vậy gật đầu, nhìn Diệp Tâm Nghi rồi nói với Lăng Thiên:
- Trưởng lão, Tâm Nghi cô ta …

Lăng Thiên nghĩ một lát, mở miệng nói:
- Cho cô ta đi theo cùng chúng ta. Bây giờ chúng ta đi tìm Thái Phượng tiên tử, cùng với những cao thủ còn lại của Vân Chi Pháp giới, sau đó mới cùng nhau đi vào Hải vực.

Bạch Quang không hiểu nghi ngờ hỏi:
- Hải vực? Lẽ nào Thiên Uy lệnh lại ở Hải vực.

Lăng Thiên điềm nhiên gật đầu, cũng không giải thích gì thêm, chỉ hô lên một tiếng sáu người lập tức biến mất không thấy.

Buổi sáng ngày thứ hai trong sơn cốc an táng Thiên Kiếm khách. Lăng Thiên dẫn mọi người đến đây, khi thấy mộ phần của Thiên Kiếm khách, một đoàn người ai nấy trầm lặng, đờ đẫn không nói nên lời.

Chỉ trong một đêm, Lăng Thiên tìm được bốn người còn sót lại của Vân Chi Pháp giới. Trong đó có Bá Kiếm Vương Hầu đã tiến vào nhân gian trước để làm việc, cùng với ba người may mắn sống sót khi Vân Chi Pháp giới bị hủy.

Ba người này bao gồm nhóm Càn Khôn tứ tuyệt có Đông Tuyệt Tàn Phong Vũ Sĩ, Bắc Tuyệt Hắc Thạch Thiên Quân, cùng với Đao Tôn Hùng Liệt của Đao Kiếm song tôn. Còn lại Tây và Nam nhị tuyệt trong Càn Khôn tứ tuyệt và Kiếm Tôn đã bất hạnh hồn phi phách tán khi Lục Vân phá hủy Vân Chi Pháp giới.

Bốn người Vân Chi Pháp giới, Bá Kiếm Vương Hầu khoảng ngoài bốn mươi, tướng mạo uy vũ, thân hình khôi ngô, lưng đeo nghiêng một thanh kiếm lớn, khiến người ta cảm thấy uy nghiêm.

Đông Tuyệt Toàn Phong vũ sĩ bề ngoài khoảng ngoài năm mươi tuổi, thân thể khá gầy, trong tay cầm một quạt lông, lộ ra mấy phần văn nhã.

Bắc Tuyệt Hắc Thạch Thiên Quân, vóc người trung bình, mặt đen như mực, cảm giác hệt như một tòa tháp đen, trông rất hấp dẫn.

Đao Tôn khoảng ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, vẻ mặt cao ngạo, ngang lưng cột một thanh bảo đao màu xanh lam thẫm, có vẻ là một binh khí sắc bén.

Nhìn ngắm mộ phần của Thiên Kiếm khách, Lăng Thiên hơi đau lòng. Nhớ lại quá khứ, đây chính là đệ tử kiệt xuất nhất của Thiên Kiếm viện, đã từng là niềm kiêu hãnh của mình, để giúp Thiên Kiếm khách phi thăng lên Hư Vô giới, bản thân ông đã phí biết bao tâm sức. Nhưng bây giờ, Thiên Kiếm khách đã chết trong tay của Kiếm Vô Trần, điều này quả thực là một cú sốc rất lớn.

Nghĩ đến điều này, Lăng Thiên trầm giọng lên tiếng:
- Kiếm Thu, con yên tâm, ta sẽ báo cừu cho con, để con được yên nghĩ. Bây giờ chúng ta phải đi đây, đợi mọi chuyện xử lý xong, cho dù phải đến chân trời góc bể nào ta cũng sẽ không tha cho tên súc sinh đó.

Lăng Thiên xoay người liếc nhìn những người xung quanh, trầm giọng lên tiếng:
- Xuất phát thôi, mục tiêu là Hải vực.

- Lăng tiền bối không tìm kiếm Thái Phượng tiên tử nữa sao?

Bá Kiếm Vương Hầu nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

- Tạm thời chưa tìm được, thực lực chúng ta như vậy cũng đủ để đối phó mọi thứ, thêm bớt một bà ta cũng không có quan hệ lớn lắm, huống gì điều quan trọng nhất đối với chúng ta hiện nay là thời gian, vì thế không thể trì hoãn quá lâu. Đi thôi.

Lăng Thiên phi thân lên không, dẫn đầu bay thẳng về phía Nam.

Mọi người thấy vậy, tuy có nghi vấn cũng không muốn nói thêm, một đoàn người chớp mắt đã biến mất ở phía chân trời.

----------------------------------------

Dưới mặt đất, trong Cửu U Minh giới. Lục Vân đi theo ông chủ Cửu U, tiến vào trong cung Minh Vương, trên đường đi trải qua vô số chuyện mới lạ, biết được khá nhiều chuyện xưa không người nào biết.

Thời gian âm thầm trôi qua, khi Lục Vân hiểu được Vu Thần đã làm thế nào để lấy được sức mạnh, vẻ mặt chàng tỏ ra hơi quái dị. Mơ hồ có chút than thở, lại có cảm khái, lại có những chuyện không nói ra được.

Trước đây, vì không biết được những chuyện này, Lục Vân xem Vu Thần rất đơn giản, chỉ hỏi chuyện thị phi. Hiện tại, hiểu được chân tướng rồi, Lục Vân nhớ lại quá khứ mới phát hiện có một số chuyện quả thật không thể tự mình quyết định được.

Theo những gì Lục Vân nghe thấy, trên người vô số kẻ mạnh đều có một hình bóng tương đồng, cuối cùng điều này là xảo hợp, hay có một loại thâm ý nào đó, hoặc là sự kế thừa không hề thay đổi?

Rời khỏi Minh Vương cung, tâm tình Lục Vân rất phức tạp khó nói. Trên đường đi vẻ mặt chàng lạnh nhạt, tâm tư đong đầy đáy mắt.

Ông chủ Cửu U không hề phá vỡ sự yên lặng, mãi đến khi quay lại vách sáng sắc máu, mới u oán nói:
- Lục Vân, điều kiện của ta tin rằng ngươi đã biết được, có cần ta nói rõ ra không?

Lục Vân đang trầm tư tỉnh lại, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn ông chủ Cửu U, giọng lạnh nhạt đáp:
- Có một số chuyện tốt nhất là nói cho rõ, để tránh sau này lại có hiểu lầm ý nghĩa.

Ông chủ Cửu U lên tiếng:
- Cũng đúng, nói rõ tốt hơn. Điều kiện của ta rất đơn giản, ngươi phải giết chết Vu Thần, hay phải trả lại sức mạnh trên người hắn trở về Cửu U, trong hai điều chỉ được chọn một mà thôi.

Lục Vân trầm tư không nói, một lúc sau mới gật đầu đáp:
- Được, ta đáp ứng ngươi, nhưng ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.

Ông chủ Cửu U thản nhiên đáp lời:
- Ngươi hỏi đi, chỉ cần ta biết, nhất định ta sẽ cho ngươi biết.

Lục Vân trầm giọng lên tiếng:
- Vong Linh trớ chú trên người của ta có đúng chỉ có Vu Thần có thể giải trừ được không? Ngoại trừ hắn ra, còn có cách nào khác không?

Ông chủ Cửu U hơi chần chừ, suy tư rất lâu mới từ từ đáp lại:
- Nếu như ngươi có thể trả lại lực lượng trên người hắn quay về Cửu U, ta nhất định có thể giải trừ cho ngươi. Hiện tại không có năng lực làm vậy. Còn về phương pháp khác, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết một câu, đó là cần phải hỏi chính mình.

Lục Vân ánh mắt nghi ngờ, trầm ngâm lên tiếng:
- Ý của ngươi cho là đáp án ở trong lòng của ta chăng?

Ông chủ Cửu U không trả lời, điềm nhiên nói:
- Ta phải đưa ngươi đi gặp Thương Nguyệt, nàng ta ở gần tâm trái đất, ngọn lửa nơi đó có thể tiêu diệt mọi sinh linh, nhưng ta nghĩ ngươi hẳn không gặp vấn đề gì.

Lục Vân thấy lão chuyển sang chuyện khác, cũng không hỏi lại nữa, chỉ nói:
- Thương Nguyệt vì sao lại đi vào vùng gần tâm trái đất?

Ông chủ Cửu U thần bí cười đáp:
- Vòng quay của định mệnh, thần kỳ quỷ bí, sau này ngươi sẽ biết được nguyên nhân. Được rồi, ta cần phải khai mở cửa thời không Cửu U, ngươi chú ý. Đợi đến khi ngươi gặp được Thương Nguyệt rồi, nhớ kỹ không được lưu lại lâu quá, ta sẽ đưa các ngươi quay về nhân gian.

Nói rồi, khuôn mặt quỷ của ông chủ Cửu U trên vách sáng sắc máu lập tức biến mất, thay vào đó là một vòng xoáy đang càng lúc càng nhanh, giây lát liền biến hình từ phẳng thành không gian ba chiều, một đường hầm lấp lánh ánh máu xuất hiện trong mắt của Lục Vân.

Lục Vân phi thân bay vào, thuận theo đường hầm nhanh chóng tiến lên, ánh sáng đỏ máu hai bên hệt như có linh tính, che chở Lục Vân tiến về phía trước.
 

handsomedn

New Member
CHƯƠNG 16 QUYỂN 11 TGTT KÍNH MỜI:

Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 016
Chương 899 – Kiếp hậu trọng phùng (Gặp lại sau một kiếp)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com



Thời gian trôi theo chuyến bay xuyên không gian. Khi Lục Vân cảm thấy nhiệt độ bốn bề đột nhiên tăng cao, đường hầm phía trước đột nhiên mở ra, xuất hiện một cửa ra có sức nóng mãnh liệt, hệt như cơn lốc lửa, bốc thẳng lên cao, lập tức hất bắn Lục Vân lùi lại không ít.

Bất ngờ khiến chàng thất kinh trong lòng, Lục Vân suy nghĩ lướt qua, cảnh vật trước mắt lập tức hiện rõ trong mắt, chàng lập tức nhìn thấy rõ một hình bóng khiến chàng ngày đêm mong nhớ. Trong lòng chấn động, khí thế toàn thân Lục Vân tăng lên điên cuồng, ánh trắng ngoài thân lóe lên, chàng liền dễ dàng xuyên qua được ngọn lửa cuồng bạo, xuất hiện trong không gian thần bí.

Dường như cảm nhận được chàng đã đến, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Thương Nguyệt mờ hiện vẻ kích động, thân thể không khỏi tự động bay thẳng về phía trước, miệng lẩm bẩm nho nhỏ.

- Thương Nguyệt!

Nhìn thấy hình bóng đang từ xa bay đến, Lục Vân điên cuồng la lên một tiếng, vội vàng bắn mình thẳng về phía nàng.

Thương Nguyệt nghe vậy chấn động, trong mắt lệ tuôn như mưa, trải qua một kiếp gặp lại vui mừng, lại có rất nhiều tâm tình phức tạp khó mà miêu tả được.

Mở rộng vòng tay, Lục Vân ôm lấy Thương Nguyệt vào trong lòng, ôm thật chặt, thật chặt, cứ như sợ sẽ mất đi nàng lần nữa. Thương Nguyệt nhìn chàng, tuy mắt đầy lệ mơ hồ không nhìn rõ, nhưng nàng biết, đó chính là Lục Vân đời này nàng yêu nhất.

Sinh ly tử biệt, tình nhân gặp lại nhau. Đã trải qua chia tay sinh tử ngày trước, lần này được gặp lại, cho dù Lục Vân hay Thương Nguyệt đều đã chờ đợi rất lâu, chuyện này dĩ nhiên là kích động vô cùng.

Nhìn vào ánh mắt của nàng, vành mắt ngập đầy lệ đến mấy phần muôn vàn tình cảm, trói lấy trái tim Lục Vân thật chặt, khiến chàng nhịn không được đưa tay vuốt ve mặt nàng, rồi nhẹ nhàng hôn lấy những giọt lệ của nàng.

Thân thể Thương Nguyệt hơi chấn động, nét hồng thẹn mờ hiện lên mặt, vừa xấu hổ vừa ưa thích, nhẹ nhàng cúi đầu né tránh tình cảm của chàng.

Lục Vân không hề lên tiếng, im lặng lướt môi trên mặt nàng, dùng hành động để biểu hiện ái tình với nàng. Thời gian cứ thế âm thầm trôi quan, khi Lục Vân hôn lên đôi môi của Thương Nguyệt, cả hai người liền quên hết nỗi bi thương, quên hết mọi chuyện trần gian, chìm đắm trong không gian ngọt ngào.

Một tiếng ừm vang lên, Thương Nguyệt không vượt qua được sự thẹn thùng, gục đầu vào ngực Lục Vân, khuôn mặt đỏ ửng khiến nàng thêm mấy phần xinh đẹp hấp dẫn.

Lục Vân trong lòng đầy thương tiếc, nhẹ vuốt qua mặt nàng, giọng ôn nhu cất lời:
- Nguyệt nhi, huynh cứ mãi nhớ đến muội. Tuy mọi người đều cho là muội đã chết, nhưng huynh tin tưởng, đời này muội sẽ không đành lòng xa huynh.

Thương Nguyệt nghe vậy, ngửng đầu nhìn vào mắt chàng, nhỏ nhẹ lẩm bẩm:
- Lục Vân, sau khi muội ngăn mũi tên đó cho huynh, muội hy vọng dùng tính mạng của mình để hóa giải nguy cơ cho huynh, để huynh có thể vĩnh viễn sống mãi trong thế giới. Nhưng khi muội sắp chết đi, đột nhiên muội lại thấy sợ, sợ không còn gặp lại được huynh nữa.

- Vô số lần khi đứng giữa lằn ranh sống chết, trong đầu huynh đều hiện lên hình bóng của muội. Chính muội đã khiến huynh trở về lại từ địa ngục, chính muội đã giúp huynh chiến thắng chính mình.

Nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, mắt Lục Vân đột nhiên ngấn lệ, giọng nói kích động tiếp:
- Nguyệt nhi, từ nay về sau, huynh sẽ không rời khỏi muội nữa.

Thương Nguyệt nghe vậy kích động không ngừng, lời nói đơn giản của Lục Vân lại rất thẳng thắn, không hề có chút thơ văn bóng bẩy nào, nhưng vào lúc này, lại có thể biểu đạt được những điều suy tưởng trong lòng tốt nhất.

Nhìn vào mắt nàng, Thương Nguyệt trong lòng chấn động, vội vàng đưa tay đặt lên mắt chàng, giọng cảm động lên tiếng:
- Lục Vân, không cần phải phá lệ như thế, huynh một đời không phục trời đất, không cần vì muội mà khóc lóc.

Rời khỏi tay nàng, Lục Vân trầm giọng đáp:
- Cả đời này, người có thể khiến huynh rơi lệ không nhiều, muội chính là một trong số đó. Vì huynh, muội có thể không nuối tiếc chết đi, vì muội, huynh có rơi lệ thì có gì không đáng.

Thương Nguyệt lắc đầu nhè nhẹ, lệ tuôn không ngớt, kích động nói:
- Lục Vân, rời khỏi nơi đây, tương lai cuộc đời này, muội đều không muốn nhìn thấy nước mắt của huynh.

Lục Vân gật đầu trả lời:
- Muội yên tâm, tương lai huynh sẽ làm cho những người bên mình lúc nào cũng vui vẻ tươi cười.

Thương Nguyệt không nói, chỉ ôm ghì lấy cổ Lục Vân, dùng sức nóng tình cảm của mình để mô tả ái tình trong lòng.

Nụ hôn dài lâu, hai người dần dần tỉnh lại. Lục Vân nhìn khắp xung quanh cất tiếng hỏi:
- Muội đã gặp kỳ ngộ gì ở nơi đây phải không?

Thương Nguyệt nghe vậy, bỏ hết tạp niệm trong lòng, cười nhẹ đáp:
- Đúng thế, ở nơi đây muội đã thu được bí ảo của Phượng Hoàng Trọng Sinh, nếu không huynh không thể nào thấy lại được muội nữa.

Lục Vân thấy nàng cười, toàn thân toát lên vẻ kiều diễm không mô tả được, nhịn không được hôn lên môi nàng, rồi cười mắng:
- Nói loạn, không được huynh đồng ý, ai dám cướp lấy muội ở bên cạnh huynh đây?

Thương Nguyệt trong lòng vui mừng, không muốn tranh cãi với chàng, chỉ nhỏ nhẹ lẩm bẩm:
- Lục Vân, chỉ cần đời này có thể ở cùng huynh, vĩnh viễn không rời xa, cho dù muội mất hết mọi thứ cũng không chút oán hận.

Lục Vân cười đáp:
- Nói dại, cả đời này muội sẽ vĩnh viễn ở cùng với huynh. Hơn nữa muội sẽ không mất đi mọi thứ, ngược lại còn có rất nhiều hạnh phúc và vui mừng, bởi vì huynh muốn khiến muội vĩnh viễn vui vẻ. Được rồi, thời gian không còn nhiều, chúng ta rời nơi này trước đã. Lỡ một khi cửa thời không Cửu U đóng lại, muốn quay về cũng lắm chuyện phiền toái.

Thương Nguyệt liếc nhìn cửa Cửu U lấp lánh xa xa, điềm nhiên cười đáp:
- Muội quả thật hy vọng được vĩnh viễn ở nơi đây vì có huynh. Nhưng nếu như muội làm như vậy lại không đúng với Bách Linh và Ngạo Tuyết, cũng có lỗi với huynh.

Lục Vân tắt nhẹ nụ cười, nghiêm mặt lên tiếng:
- Nguyệt nhi, cả đời này Lục Vân huynh đã định sẵn thiếu nợ ba người muội, bởi vì các muội đã cho huynh ái tình đầy đủ, còn huynh lại chỉ trả lại các muội ái tình tàn khuyết…

Đưa tay bịt miệng Lục Vân lại, Thương Nguyệt lắc đầu nói:
- Tình yêu, chính là cho đi, tình yêu của chúng ta, cho dù chỉ là một ánh mắt, một nụ cười mỉm cũng vượt qua biết bao đôi tình nhân trên thế gian. Tình yêu là vô địch, chỉ cần trong lòng có tình yêu, chúng ta liền có thể ở cùng nhau.

Lục Vân hai tay siết chặt nàng vào lòng. Mãi một lúc sau Lục Vân mới buông nhẹ tay, nho nhã cười nói:
- Đời này có được các muội bầu bạn với sinh mệnh này của huynh, cho dù ông trời nguyền rủa huynh cũng không sợ.

Lục Vân dứt lời liền nắm lấy tay ngọc ngà của Thương Nguyệt, không nói thêm điều gì nữa, xoay mình bay thẳng về phía xa.

Chớp mắt, Lục Vân và Thương Nguyệt đã quay lại cửa thời không Cửu U.

Lúc này, ông chủ Cửu U dường như cảm nhận được khí tức của bọn họ, cửa thời không tự động mở ra, dẫn hai người rời khỏi không gian thần bí, hướng thẳng về một nơi chưa biết.

Nhìn tình trạng vách sáng lấp lánh ánh đỏ, Thương Nguyệt thấy kỳ quái, nhẹ giọng hỏi:
- Lục Vân, cửa Cửu U này là chuyện gì vậy?

Lục Vân điềm nhiên đáp:
- Đây chính là giao kèo giữa huynh và ông chủ của Cửu U Minh giới, huynh đã đáp ứng giúp hắn một chuyện, hắn liền mởi cửa Cửu U, đưa huynh đến bên muội, hơn nữa cuối cùng còn đưa chúng ta quay về lại nhân gian.

Thương Nguyệt hơi kinh ngạc, giọng khác thường hỏi:
- Chúng ta hiện tại đang ở trong Minh giới?

Lục Vân đáp:
- Cũng tính là thế. Bây giờ chúng ta đang ở dưới đất, muội trước đây ở trong không gian thần bí đó, chính là vùng lân cận tâm trái đất. Huynh vì tìm muội đã tiến vào Cửu U Minh giới, may mà cuối cùng đã tìm được muội.

Thương Nguyệt vẻ mặt hơi đổi, đang muốn mở miệng lên tiếng, cửa thời không trước mặt đột nhiên mở ra, một luồng sức mạnh to lớn hút hai người vào, lập tức tiến vào bên trong vùng nước. Lục Vân lập tức tỉnh táo, lưới sáng phòng ngự cơ thể tự động mở ra ngăn cách hẳn dòng nước, mang theo Thương Nguyệt bắn mình lên không, chỉ chớp mắt cả hai đã bay lên mặt đất từ trong giếng nước sâu.

- Nhân gian, chúng ta đã quay lại nhân gian rồi.

Thương Nguyệt hơi cao hứng nhìn bốn phía, nhẹ nhàng cất tiếng.

Khuôn mặt Lục Vân hiện lên nét cười, quay đầu nhìn lại cái giếng bát giác, ánh mắt cổ quái nói:
- Hà xử lai, hà xử khứ, cửu u chi hành như mộng lữ, như phi ái lữ thân biên tụ, chích đạo tiền ngôn thị cựu ngữ. Ánh nguyệt tỉnh, ánh nguyệt để, ánh nguyệt truyện thuyết viên mộng cảnh. Tam thế luân hồi kim sinh tụ, chích cầu di hám mạc tùy hành. (1)

Thương Nguyệt nghe vậy nhạy bén cảm thấy có chút bất thường, không khỏi ôn nhu lên tiếng:
- Lục Vân, huynh sao vậy, vì sao đầy cảm xúc thế kia?

Lục Vân ngưng nhìn xa xăm, cười cười, giọng đầy hoài niệm lên tiếng đáp:
- Nơi này huynh đã từng đi qua, đó là sau khi về lại từ Quỷ vực. Lúc đó … Truyền thuyết Tình Thiên Viên Nguyệt không những giúp cho đôi tình nhân Ma vực, cũng khiến huynh tìm được người yêu dấu vô cùng cả đời nơi đây, huynh làm sao không có cảm xúc được?

Thương Nguyệt nghe rồi, hơi cảm động lên tiếng:
- Mong được gặp đôi tình nhân kia một lần, để cất lời chúc phúc cho bọn họ. Đồng thời, cũng mong được tạ ơn bọn họ, chính bọn họ đã khai mở Tình Thiên Viên Nguyệt mới khiến cho chúng ta ngày hôm nay có thể gặp được nhau.

Lục Vân trả lời:
- Muội có được ý nghĩ như vậy, huynh tin chắc bọn họ sẽ cảm nhận được. Bây giờ hãy còn sớm, xem ra huynh mất cả một đêm để tìm được muội, chúng ta nhanh quay về thôi để mọi người đừng quá lo lắng.

Thương Nguyệt bật cười thanh nhã, nhẹ buông tiếng được, sau đó liền nắm tay Lục Vân sóng vai bay về phía Phục Long cốc.

Một đêm dài, Bách Linh và Trương Ngạo Tuyết cứ thế đứng trước cửa sổ yên lặng ngóng nhìn.

Bầu trời ban đêm xa xa, đen ngòm một màu không chút ánh sáng, hệt như một dấu hiệu không tốt, khiến tâm tình hai người nặng nề, mơ hồ hơi đau thương.

Nhớ lại trước đây, từ lúc gặp nhau ở Dịch viên, định mệnh đã cột ba người nữ lại với nhau. Ai ngờ vì Lục Vân, Thương Nguyệt đã dứt khoát dùng thân mình ngăn lấy mũi tên hủy diệt, hiện thực tàn khốc khiến người ta phải cảm thán.

Bây giờ, Thương Nguyệt cất tiếng kêu gọi từ nơi xa, Lục Vân lần này đi theo, có thể mang về cố nhân đã đi xa, tìm được đoạn tình cảm thâm sâu khiến người ta xúc động không?

Một chút chờ đợi, cũng có chút hoảng hốt, tâm tình phức tạp mâu thuẫn trùng trùng, mãi tới lúc ngoài song cửa bừng sáng, Bách Linh và Trương Ngạo Tuyết mới tỉnh lại. Xoay người, cả hai người nữ ra khỏi cửa đứng nhìn nhau.

Sầu tư mơ hồ hiện lên trong đáy mắt, cho dù nụ cười cũng vương chút đau thương.

- Ngạo Tuyết, muội đã một đêm không ngủ.

- Tỷ không phải cũng giống vậy sao?

Cười nhàn nhạt, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Đến Trừ Ma đại điện, mọi người đã có mặt ở đó, nói mấy câu khách sáo với nhau rồi liền tĩnh tọa ở hai bên đại điện.

Phía trên, Trần Ngọc Loan liếc nhìn mọi người, cười nhẹ lên tiếng:
- Mọi người cao hứng lên chứ, Thương Nguyệt tỷ tỷ đã có tin tức, đây là chuyện tốt, mọi người nên ăn mừng, sao lại nhăn mặt nhíu mày thế kia?

Hứa Khiết lo lắng đáp:
- Suốt cả một buổi tối cũng không có chút tin tức nào của Lục Vân, cũng không biết sư tỷ bây giờ như thế nào đây?

Lâm Vân Phong an ủi:
- Đừng lo lắng, huynh tin chắc Lục Vân nhất định sẽ tìm lại được sư tỷ của muội, giúp cho tỷ muội đoàn tụ với nhau.
Ghi chú:
(1) Hà xử lai, hà xử khứ, cửu u chi hành như mộng lữ, như phi ái lữ thân biên tụ, chích đạo tiền ngôn thị cựu ngữ. Ánh nguyệt tỉnh, ánh nguyệt để, ánh nguyệt truyện thuyết viên mộng cảnh. Tam thế luân hồi kim sinh tụ, chích cầu di hám mạc tùy hành. = Đến từ đâu, đi từ đâu, cuộc hành trình ở Cửu U như một giấc mộng, nếu không có người yêu ở bên mình, lời nói trước đó chỉ là lời xưa thôi. Ánh Nguyệt tỉnh, ánh lên trăng cuối tuần, truyền thuyết Ánh Nguyệt giấc mộng viên mãn. Ba kiếp luân hồi nay lại gặp, chỉ cầu tiếc nuối mãi không theo bước chân.
 

handsomedn

New Member
CHƯƠNG 17 QUYỂN 11 TGTT KÍNH MỜI:


Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 017
Chương 900 – Cố nhân cựu tình (Người xưa tình cũ)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com



Trần Ngọc Loan tiếp lời:
- Đúng thế, chúng ta phải tin tưởng Lục đại ca, huynh ấy nhất định sẽ không làm cho chúng ta thất vọng. Được rồi, không nói đến những chuyện đó nữa, hay là chúng ta suy nghĩ về chuyện Phần Thiên đi cứu người, không biết hiện nay có tin tức gì của Phần huynh đệ không?

Quy Vô đạo trưởng đáp:
- Chuyện này ta đã phái người mật thiết theo dõi, tạm thời còn chưa có tin báo về, hẳn phải chờ thêm nữa.

Hơi hơi gật đầu, Trần Ngọc Loan lại hỏi:
- Còn những phương diện khác, có tin tức gì mới chăng?

Quy Vô đạo trưởng lại đáp:
- Hiện nay, ngoại trừ Văn Bất Danh có thuận lợi ra, những phương diện khác …

Bên ngoài điện, một đệ tử liên minh lúc này tiến vào, lớn tiếng báo:
- Bẩm minh chủ, bên ngoài có một người đàn ông tự xưng là Thiên Mục Phong xin gặp.

Trần Ngọc Loan sững sờ, sau đó cười lên tiếng:
- Được, hãy nhanh chóng mời người đó vào.

Người đệ tử kia vâng dạ đi liền, giây lát sau liền xuất hiện một bóng người.

Nhìn thấy Thiên Mục Phong, mọi người trong đại điện thần sắc biến đổi khác nhau. Trong đó Trương Ngạo Tuyết, Lâm Vân Phong, Hứa Khiết, Càn Nguyên chân nhân, Trần Ngọc Loan vẻ mặt phức tạp, vui mừng và cũng mâu thuẫn.

Quy Vô đạo trưởng tiến lên phía trước nghênh tiếp, hai người nói với nhau vài câu khách sáo, Thiên Mục Phong đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trương Ngạo Tuyết, vẻ mặt kích động, miệng nhỏ giọng nói:
- Ngạo Tuyết cô nương, cô nương không việc gì rồi.

Trương Ngạo Tuyết chầm chậm gật đầu, nhỏ giọng đáp lời:
- Đúng thế, đa tạ huynh…

- Đã lâu không gặp, ta rất nhớ đến huynh. Thế nào rồi, gần đây huynh có được khỏe không?

Lâm Vân Phong chủ động tiến lên trước, nhiệt tình vỗ vỗ vai của Thiên Mục Phong, cắt ngang lời của Trương Ngạo Tuyết.

Bật cười khổ sở, Thiên Mục Phong trừng mắt Lâm Vân Phong, mắng:
- Ngươi cứ như thế, phòng ngừa ta cứ như phòng giặc cướp, ngay cả nói một hai câu cũng không được nữa.

Lâm Vân Phong cười ha hả đáp:
- Huynh đừng nói oan uổng cho ta thế, đây là Trừ Ma đại điện, nơi này lắm người nhiều mắt, huynh có điều gì muốn nói với sư tỷ của ta cũng không thể nói nơi đây, có đúng vậy không?

Bật cười bất đắc dĩ, Thiên Mục Phong không nhìn gã nữa, gật đầu chào hỏi mọi người xung quanh, sau đó đến ngồi vị trí trước mặt Quy Vô đạo trưởng.

Phía trên, Trần Ngọc Loan cười lên tiếng:
- Thiên thiếu hiệp lần này đến đây, có thể nói là mang niềm vui đến.

Thiên Mục Phong hơi không hiểu, hỏi lại:
- Chuyện vui của minh chủ nói là ám chỉ việc Ngạo Tuyết cô nương bình an quay về phải không?

Trần Ngọc Loan cười nói:
- Lẽ nào đây không phải là chuyện vui chăng?

Thiên Mục Phong gật đầu trả lời:
- Không sai, đây đúng là chuyện vui. Nhưng Thương Nguyệt cô nương lại …

Vẻ mặt thê lương, rõ ràng chuyện Thương Nguyệt chết đi đã khiến hắn tự trách rất nhiều.

Trần Ngọc Loan cười tiếp lời:
- Thiên thiếu hiệp chớ tự trách mình, chuyện vui ta nói không chỉ mỗi chuyện Ngạo Tuyết tỷ tỷ bình an vô sự, mà ngay cả Thương Nguyệt tỷ tỷ cũng đã có tin tức.

Thiên Mục Phong nghe vậy chấn động, giọng khẩn thiết nói:
- Cái gì, Thương Nguyệt cô nương cũng có tin tức sao? Tin tức gì vậy, minh chủ nhanh cho ta biết được không?

Trần Ngọc Loan cười đáp:
- Ngày hôm qua, Lục đại ca quay về, đang nói chuyện với mọi người, đột nhiên cảm ứng được tiếng kêu của Thương Nguyệt tỷ tỷ, vì thế vội vàng lên đường tìm kiếm. Bây giờ tạm thời chưa quay trở về, bất quá ta tin tưởng, Lục đại ca nhất định sẽ mang Thương Nguyệt tỷ tỷ quay về.

Thiên Mục Phong rất mừng, quay lại nhìn Trương Ngạo Tuyết, hỏi lại:
- Quả thật vậy sao, Ngạo Tuyết cô nương?

Trương Ngạo Tuyết gật đầu đáp:
- Đúng thế, Lục Vân đã đi rồi, chỉ mong huynh ấy sớm quay về.

Thiên Mục Phong lại nói:
- Thế thì tốt, thế thì tốt lắm. Nếu không cả đời này ta sẽ không thể bình an được.

Quy Vô đạo trưởng thấy vậy, lên tiếng an ủi:
- Được rồi, đừng lo lắng nữa, chúng ta không nói chuyện này nữa, hay là hỏi lại Thiên thiếu hiệp gần đây như thế nào?

Thiên Mục Phong lắc đầu trả lời:
- Gần đây vận khí không tốt, năm lần bảy lượt gặp nguy hiểm, thiếu chút nữa là xong đời rồi.

Lâm Vân Phong cười nói:
- Không phải đâu, với tu vi của huynh, hẳn không thể như thế được.

Thiên Mục Phong khổ sở lên tiếng:
- Thế sự khó liệu được, ai có thể dự báo được. Ta từ lúc chia tay minh chủ đã đi bốn phương tìm kiếm tung tích của Ngạo Tuyết cô nương, vô tình gặp được Vạn Tượng Huyền Tôn, lúc đó lại xuất hiện một cao thủ thần bí, thiếu chút nữa đã đưa ta vào chỗ chết … Sau khi thương thế đỡ rồi, ta tiếp tục đi tìm, ai ngờ gặp được Bổn Nhất của Bồ Đề học viện, lúc đó … cuối cùng chỉ có thể bỏ chạy.

Sau khi nghe hắn thuật lại, Quy Vô đạo trưởng kinh ngạc cất lời:
- Thiếu hiệp nói Lý Trường Xuân đã lấy được Tụ Linh hồ, còn thu phục được một hồn phách có tu vi mạnh mẽ hơn thiếu hiệp?

Thiên Mục Phong đáp:
- Đúng thế, lúc đó ta cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng hồn phách đó thật ra là ai, đến nay ta vẫn chưa hiểu rõ được.

Quy Vô đạo trưởng vẻ mặt trầm xuống, liếc nhìn mọi người, trầm giọng nói:
- Như thế, tên Lý Trường Xuân này đáng để mọi người phải cẩn thận.

Trần Ngọc Loan lại nói:
- Chuyện này quả thật không thể bỏ qua được, lập tức phái người theo dõi hành động của hắn, tránh để hắn làm những chuyện gì nguy hại đến nhân gian. Bây giờ …

Mới nói đến đó, Trần Ngọc Loan đột nhiên biến sắc, Bách Linh, Trương Ngạo Tuyết, Lâm Vân Phong, Dương Thiên đột nhiên đứng lên, khuôn mặt lộ vẻ rất kích động. Đồng thời, Tứ Linh thần thú gào lên bay ra, liền kế đó xuất hiện một luồng khí tức mạnh mẽ mà quen thuộc ngập tràn cả đại điện của liên minh.

- Chính là huynh ấy, Lục Vân.

Giữa tiếng la lên kinh ngạc, Bách Linh, Trương Ngạo Tuyết, Lâm Vân Phong bắn mình ra trước, những người sau nhanh chóng theo sau, cùng nhau tiến ra ngoài nghênh đón.

Giữa không trung, Lục Vân đang từ xa bay đến, bên cạnh có một người phụ nữ xinh đẹp, chính là Thương Nguyệt mọi người chờ đợi đã lâu.

Nhìn thấy hai người đến gần, Trương Ngạo Tuyết và Hứa Khiết kích động nhất, vội vàng tiến lên phía trước. Lâm Vân Phong, Bách Linh, Thiên Mục Phong, Trần Ngọc Loan chậm hơn một bước liền dừng chân lại, yên lặng nhìn bọn họ.

- Thương Nguyệt, sư tỷ.

Trương Ngạo Tuyết và Hứa Khiết đồng thanh kích động kêu lên, rồi đưa tay nắm lấy tay Thương Nguyệt, trong lúc nhất thời quá xúc động không nói nên lời. Lục Vân hiểu được tâm tình bọn họ, âm thầm đi về phía mọi người, mỉm cười tâm tình.

Sau khi Lục Vân đi rồi, Trương Ngạo Tuyết run giọng nói:
- Thương Nguyệt, tỷ không bị gì là muội yên tâm rồi.

Thương Nguyệt mỉm cười thản nhiên nhìn nàng.

Hứa Khiết kéo tay Thương Nguyệt, xúc động cất tiếng:
- Sư tỷ, tỷ quay về là tốt rồi, muội nhớ tỷ lắm.

Thương Nguyệt trả lời:
- Sư muội, tỷ cũng nhớ các muội. Muội có chút tin tức gì của sư phụ không?

Hứa Khiết lắc đầu đáp:
- Nghe nói sư phụ đã từng xuất hiện cứu mạng Giới Thiện, sau đó liền không còn nghe tin tức gì nữa.

Thương Nguyệt ồ lên một tiếng, khuôn mặt lộ ra chút ưu tư.

Trương Ngạo Tuyết nhìn Thương Nguyệt, không thấy thần kiếm tùy thân của nàng, không khỏi thắc mắc:
- Thương Nguyệt, Khiếu Nguyệt thần kiếm của tỷ đâu rồi?

Thương Nguyệt khổ sở bật cười, bình thản nói:
- Tỷ cũng không biết, có lẽ từ lúc tỷ rơi vào hố sâu thì thần kiếm đã biến mất thần bí.

Hứa Khiết thất kinh, cất giọng tiếc rẻ:
- Thật đáng tiếc, một thanh thần kiếm mất đi như vậy quả thật khiến người ta phải tiếc nuối.

Thương Nguyệt cười nói:
- Đã có hẳn phải mất, tại sao phải nói chuyện tiếc rẻ.

Hứa Khiết sửng sờ, sau đó lên tiếng:
- Cũng đúng thế, chỉ cần sư tỷ bình an thì một thanh thần kiếm có đáng gì?

Bên đây, Thiên Mục Phong nhìn Lục Vân, cất giọng cảm khái mà kích động:
- Tốt, thật tốt quá. Như vậy ta có thể an tâm rồi.

Lục Vân hiểu ý của hắn, vỗ vai hắn giọng cảm kích lên tiếng:
- Không cần phải tự trách như vậy, ta hẳn phải đa tạ huynh, đa tạ huynh đã chăm sóc Ngạo Tuyết.

Thiên Mục Phong cười cười, giọng thất vọng nói:
- Không cần phải đa tạ, ta đã hy sinh cho nàng rất nhiều, lại cũng nhận được khá nhiều, đây chính là duyên phận.

Lục Vân không nói, có một số chuyện không nói ra lại tốt hơn mở lời.

Bách Linh hiểu rõ tâm tình của chàng, chuyển sang chuyện khác:
- Lục Vân, huynh quả thật tìm được Thương Nguyệt từ Ánh Nguyệt tỉnh chăng?

Liếc nàng, Lục Vân cười trả lời:
- Lần này để tìm được muội ấy, huynh đã tiến vào Cửu U Minh giới, ngoài ra còn trao đổi điều kiện với ông chủ Cửu U mới tìm được muội ấy trở về.

Bách Linh vẻ mặt hơi biến, nhẹ lẩm bẩm:
- Cửu U Minh giới không phải là nơi tốt lành gì, huynh từ nay về sau bớt giao tiếp với nơi ấy thì hơn.

Lục Vân cười đáp:
- Điều này huynh biết, muội không cần phải lo lắng cho huynh, hay là nhanh chóng đi tâm sự với Thương Nguyệt đi.

Bách Linh nghe vậy nhìn về phía Thương Nguyệt, chỉ thấy lúc này Trương Ngạo Tuyết và Hứa Khiết đã bình tĩnh lại, ba người đang vừa nói vừa cười cất bước chầm chậm đi. Bách Linh cũng không chần chừ nữa, mỉm cười tiến đón, nắm chặt tay Thương Nguyệt và Ngạo Tuyết, định mạng ba người từ thời điểm này đã bắt đầu thực sự kết hợp chặt chẽ với nhau.

Lục Vân nhìn theo hình bóng ba người nữ, khuôn mặt mơ hồ hiện lên nụ cười của nội tâm. Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên chàng nở nụ cười rộng mở, bởi vì những người yêu thương trong lòng cuối cùng cũng đã đoàn tụ, hơn nữa còn hòa thuận thân tình, đây chính điều quý giá nhất trong đời của chàng.

- Ha ha ha, tình hình này quả thật có chút … ha ha ha…

Lâm Vân Phong âm thầm đến bên Lục Vân, vẻ mặt có vẻ mập mờ.

- Ha ha cái đầu của đệ, cẩn thận không huynh dần đệ bây giờ.

Lục Vân cười nhẹ, tỏ ra rất cao thâm khó lường.

Lâm Vân Phong không chút sợ hãi, cười ha hả đáp trả:
- Ba mươi năm cái gì. Bây giờ huynh muốn dần đệ cũng không dễ dàng như ngày trước đâu.

Lục Vân đưa mắt đánh giá gã một lúc, cố tỏ ra kinh ngạc lên tiếng:
- Phải vậy chăng, thế thì huynh muốn tìm chút thời gian để thử xem sao. Xem thử đệ thời gian gần đây có lười biếng hay lại làm chuyện gì xấu xa không.

Lâm Vân Phong mắng lại:
- Huynh đi đi, huynh mới làm chuyện xấu xa, đệ có thể nói là vô cùng đứng đắn, từ trước đến giờ chỉ biết chém yêu trừ ma mà thôi.

Lục Vân bật cười ha hả, ánh mắt cố ý liếc về phía Hứa Khiết, nhỏ giọng hỏi:
- Quả thật không làm chuyện xấu gì phải không?

Lâm Vân Phong nhìn thấy bộ dạng chàng như vậy, trong đầu hơi hơi hoảng kinh, khóe miệng chảy dài chần chừ một lúc rồi nói:
- Tự nhiên là thật như vậy, ai còn dám lừa huynh.

Lục Vân cười lên tiếng:
- Ồ, té ra đệ không hề làm chuyện xấu nào. Ta còn cho rằng …

Lời nói đến đó chợt dừng lại, khuôn mặt tỏ ra có ý nhìn Lâm Vân Phong.

Thấy vẻ mặt hai người cổ quái, Trần Ngọc Loan tiến đến gần, nhỏ giọng nói:
- Lục đại ca, nói cái gì vậy, muội cũng muốn tới nghe một chút.

Mắt chớp chớp, khuôn mặt có vẻ tinh nghịch.

Lâm Vân Phong đỏ mặt, xoay người nhanh chóng lùi lại, miệng cất tiếng nhượng bộ:
- Đệ đi nói chuyện với Thương Nguyệt đây, chút nữa sẽ quay lại gặp huynh.

Lục Vân thấy vậy bật cười lớn, cả người tỏ ra mấy phần chân thật.

Bên cạnh, Càn Nguyên chân nhân nhìn vẻ mặt tươi cười của chàng, tự nghĩ: “Tử Dương sư đệ, thời điểm này huynh đã nhìn thấy được hình bóng ngày nào từ người của hắn…”

Thời gian trôi qua, Thương Nguyệt theo Bách Linh, chào hỏi mọi người một lượt, cả đoàn liền đi về lại đại điện của liên minh. Trong gió, tiếng cười hoan hỉ hồi lâu không dứt, hệt như một dấu hiện tốt lành quanh quẩn trong Phục Long cốc.

Thời khắc này, Lục Vân gặp lại những người yêu trong lòng, tụ hội với những bằng hữu ở căn cứ địa của Trừ Ma liên minh, một tình hình mới dần xuất hiện trong mắt chàng. Tiếp theo, tình hình như thế nào đang chờ đợi chàng đây?


- Vô Trần, người kia nói chuyên rất lâu với con, có âm mưu gì muốn lừa con hay không?

Kiếm Vô Trần chần chừ lên tiếng:
- Chuyện này cũng chưa rõ, mới lần đầu nói chuyện con còn chưa nắm tỏ tường. Bất quá hắn đề nghị một chuyện, mượn Hậu Nghệ thần cung của con tiêu diệt một địch nhân, hắn lại hứa sau đó sẽ hỗ trợ thống nhất nhân gian.

Liễu Tinh Hồn nghi ngờ hỏi:
- Có chuyện tốt vậy sao? Sợ là lừa dối thôi.

Kiếm Vô Trần đáp:
- Chuyện này con chưa biết chính xác được, chỉ có thể đánh cuộc với vận khí mà thôi. Bây giờ con đã đáp ứng hắn, đi theo hắn đến một nơi, sư thúc hãy về Thái Huyền sơn đợi con, không bao lâu sau con sẽ về đó.
 

handsomedn

New Member
ĐÃ HẾT CHƯƠNG 17 QUYỂN 11 TGTT, HIỆN CHƯA CÓ BẢN DỊCH MỚI, KHI NÀO CÓ MÌNH SẼ TIẾP TỤC UP LÊN CHO CÁC BẠN ĐỌC.
THÂN ÁI!
 

haiquan2205

New Member
tiên hiệp chuong 14 trở di nhé

hi hi thay cac ban nha minh mong moi that gioi qua minh co acc ben tang thu vien doc qua may cjhuogn nua roi minh cop paste cho anh em doc truc tiyennhe . co ji tks minh cai nhe


hất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 014
Chương 897 – Phượng tường vân thiên (Thái Phượng xây mộng với Vân Thiên)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com

Liễu Tinh Hồn lo lắng lên tiếng:
- Vô Trần, con đi đâu với hắn? Ta sẽ đi theo con để trên đường chiếu cố lẫn nhau càng tốt.

Kiếm Vô Trần trả lời:
- Điều này sư thúc không cần phải lo lắng, con có Hậu Nghệ thần cung trong tay, hắn không đả thương được con. Hơn nữa, trong khi hắn còn chưa hoàn thành được điều mong muốn, cho dù hắn không thành tâm với con cũng không lập tức gây bất lợi cho con. Được rồi, cứ như thế, sư thúc hãy đi trước đi, con làm xong sự việc sẽ quay về kiếm sư thúc.

Nói rồi không chờ lão đáp lời, Kiếm Vô Trần liền xoay mình bỏ đi.

Liễu Tinh Hồn kêu nhỏ mấy tiếng, thấy không có phản ứng gì, thoáng chần chừ một lúc rồi mới xoay người lướt đi. Nhưng lần này lão thật sự quay về Thái Huyền sơn hay còn đi đến nơi khác nữa?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trong một sơn cốc vô danh, một người phụ nữ y phục rực rỡ hờ hững đứng. Nhìn xa xa, người này hệt như một đóa hoa dại nở rộ trong gió nhẹ, mơ hồ ẩn chút cô đơn.

Ngắm nhìn ngôi mộ mới trước mặt, Thái Phượng tiên tử muốn khóc nhưng không còn nước mắt, bà đã đứng ở đây cả một ngày, nước mắt đã sớm khô đi, hai mắt sưng đỏ, lộ ra hối hận và đau thương vô cùng.

Đã vài trăm năm, khúc tình cảm này dây dưa mãi đến hôm nay đột nhiên kết thúc, điều này ít nhiều khiến bà khó mà chấp nhận được, cũng không cách nào đối mặt.

Khi Thiên Kiếm khách mất, đã nói ra tình cảm vài trăm năm, một câu tình ái thâm sâu với bà hệt như một ngọn đao nhọn tàn độc cắm vào tim của Thái Phượng tiên tử.

Tình ái đến muộn khiến người ta tiếc hận, càng khiến người ta khó mà chấp nhận được. Té ra chọn lựa mấy trăm năm trước của bản thân là đúng, nhưng bản thân lại không nắm chắc, khiến cho ba người cuối cùng trở nên giằng co không ngừng, đau khổ mất mấy trăm năm.

Hôm nay, mọi chuyện đã rõ, nhưng người chết cũng đã xong, chỉ còn lại rất nhiều hối hận và tự trách, ngoại trừ đau xót nhiều hơn còn có thể làm sao đây?

Muốn hiểu rõ những điều này rất dễ dàng, nhưng muốn quên đi tình cảm là chuyện cực kỳ khó khăn. Thái Phượng tiên tử yên lặng không nói, cả ngày nước mắt đã khô hết, nhưng bà còn chưa hề cảm thấy được giải thoát, bởi vì vết thương trong lòng bà đã tồn tại vài trăm năm, sẽ không vì mọi chuyện kết thúc mà có thể dễ dàng được xoa dịu.

Chiều hoàng hôn, sơn cốc càng thêm u tĩnh. Tiếng chim kêu thánh thót nhắc nhở người phàm màn đêm đang đến, nhanh chóng quay về, nhanh chóng quay về. Nhưng tấm lòng đã tan nát rồi có còn để ý đến điều này chăng?

Trong màn đêm, một bóng người đột nhiên xuất hiện ở trên bầu trời, không một chút âm thanh, cứ âm thầm lặng lẽ nhìn vào sơn cốc, ngắm nhìn hình ảnh cô đơn thanh thoát.

Trên mặt đất, Thái Phượng tiên tử đứng yên tĩnh lặng, trên bầu trời, hình bóng kia yên ắng không lên tiếng. Hai người ai cũng không nói gì, cứ như thế thưởng thức sự cô đơn trong màn đêm, thoáng một chút một đêm đã trôi qua.

Một đêm đó, bầu trời nhân gian biến ảo không ngừng, duy chỉ có hai người không một chút thay đổi. Giữa bọn họ không hề có thế tục ngăn cách, không hề có khoảng cách không gian, cự ly cứ như xa như gần, quan hệ mơ hồ không rõ, cứ như hai thân thể có cùng một tâm hồn, tần suất giữ nguyên không đổi.

Buổi sáng, giọt sương theo lá xanh nhỏ xuống mặt đất truyền lại những âm thanh tí tách.

Tiếng rất nhẹ, nhưng lại khiến Thái Phượng tiên tử phải chú ý. Sau một đêm đứng yên, bà thẩn thờ nghiêng đầu nhìn về một gốc cỏ nhỏ, trên bề mặt lúc này sương đang chầm chậm chảy, hơi hơi lấp lánh một tia ánh sáng.

Lúc này, Thái Phượng tiên tử tập trung tinh thần, ánh mắt nhìn qua giọt sương thấy được một thế giới kỳ diệu.

Một ngã ba, hai người nam một người nữ từ ba nơi đồng thời gặp nhau, ba người ánh mắt giao lại, một sự bắt đầu mới lạ xuất hiện trong đầu cả ba người.

Thời khắc đó, định mệnh đã liên kết ba người làm một, từ đây một khúc tình cảm không rõ dây dưa cứ thế kéo dài, chớp mắt đã đi qua vài trăm năm. Trong đó, chua ngọt khổ cay, có buồn có vui, kích động mê man, tâm tình không chừng. Chỉ đáng tiếc …

Một âm thanh nhẹ vang lên, giọt sương rơi xuống mặt đất, mọi ảo ảnh quay lại bình thường. Thái Phượng tiên tử vừa mới tỉnh lại, miệng thở dài u oán, sau đó ngửng đầu nhìn lền trời, muốn hỏi ý trời, lại phát hiện một bóng hình đang yên lặng ở nơi đó.

Ánh mắt gặp nhau, thân thể Thái Phượng tiên tử run lên, khổ sở lên tiếng:
- Huynh đến từ lúc nào, vì sao không nói gì cả?

Trên bầu trời, người đó nhẹ nhàng hạ xuống, chính là Thiên Ma giáo chủ Âu Dương Vân Thiên, chỉ nghe thấy ông lẩm bẩm nho nhỏ:
- Tới từ tối hôm qua …

Thái Phượng tiên tử run lên trong lòng, ánh mắt phức tạp nhìn ông, thở dài nhè nhẹ lên tiếng:
- Huynh hà tất phải làm như vậy?

Âu Dương Vân Thiên đáp xuống mặt đất, ánh mắt thản nhiên nhìn bà, cười nhỏ nói:
- Vui mừng âu sầu, ta đều sẽ ở bên cạnh muội để bầu bạn sẻ chia.

Thái Phượng tiên tử nghe thế muốn khóc, đáng tiếc lệ bà đã khô, chỉ có thể nhìn ông cảm động, đôi môi run run, không biết phải thể hiện ý nghĩ trong lòng thế nào.

Âu Dương Vân Thiên tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể bà, lẩm bẩm bên tai bà:
- Phượng, trong lòng đau thương hãy khóc trong vòng tay ta. Bất cứ lúc nào, bờ vai của ta đều có thể che chở cho muội vượt qua giông bão. Đêm qua, hết thảy đau thương đã đi xa trong màn đêm, sáng sớm nay, ngay lúc muội nhìn thấy ta, mọi sự vui mừng liền nảy nở ở sơn cốc này, hơn nữa còn mãi mãi kéo dài, mãi cho đến ngày chúng ta rời khỏi nhân thế, hạnh phúc sẽ luôn bao quanh muội.

Thái Phượng tiên tử bật khóc, khóc rất thương tâm, hệt như một cô bé, hết thảy mọi uất ức trong mấy trăm năm qua đều được theo dòng nước mắt tuôn trào, người kiên định như Thái Phượng tiên tử lúc này đã hoàn toàn sụp đổ.

Âu Dương Vân Thiên ôm chặt bà, hai tay vuốt ve mái tóc của bà, miệng không ngớt an ủi, chầm chậm xóa đi những vết tích tàn dư của đau thương mấy trăm năm.

Thời khắc này, ở trong sơn cốc nơi đây, đối với đôi tình nhân yêu thương khổ sở đã mấy trăm năm, hai trái tim cuối cùng cũng đã ghép vào nhau không một chút xa rời.

Rất lâu sau, Thái Phượng tiên tử dần dần bình tĩnh, khuôn mặt xinh đẹp vương đầy nước mắt, hơi hơi ửng đỏ cất tiếng:
- Thiên, muội thất thố rồi.

Âu Dương Vân Thiên cười đồng cảm:
- Không sao, Phượng nhi của ta vĩnh viễn xinh đẹp.

Ngượng ngùng bật cười, Thái Phượng tiên tử nhẹ nhàng thoát ra khỏi ngực ông, ánh mắt quét qua mộ phần của Thiên Kiếm khách, nhỏ giọng nói:
- Thiên, dù sao cũng là người quen đã lâu, huynh hãy cúi đầu thi lễ với huynh ấy, xem như không quên tình cảm của cố nhân.

Âu Dương Vân Thiên hơi chần chừ một chút, nhưng sau đó liền theo lời đã nói, cúi đầu thi lễ trước mộ phần của Thiên Kiếm khách, miệng điềm nhiên lên tiếng:
- Người chết hận thù cũng tan, những ân oán giữa ta và ngươi từ nay không nhắc đến nữa. Một lễ này xem như đại diện Phượng nhi để cám ơn ngươi. Tuy ngươi thương muội ấy rất thâm sâu, nhưng ít ra ngươi còn là quân tử, một điểm này ta không thể không thừa nhận được.

Thái Phượng tiên tử hơi kích động, đã mấy trăm năm rồi, mãi đến khi một người đã chết, đoạn tình cảm dây dưa kéo dài này mới kết thúc được, điều này có tàn khốc quá hay không.

Nhìn vẻ mặt đau thương của bà, Âu Dương Vân Thiên khuyên bảo:
- Đi thôi, rời khỏi nơi thương tâm này, con đường hạnh phúc đang chờ đón trước mặt ta và muội.

Thái Phượng tiên tử hơi không nỡ, đi vài bước lại nhịn không được quay đầu, ánh mắt lộ ra vẻ đau thương vô tận.

Âu Dương Vân Thiên không hề cưỡng bức, chỉ nhẹ giọng an ủi, mãi đến khi rời khỏi sơn cốc, ông mới nắm lấy tay bà, mang bà bay thẳng lên tầng mây.

Trong khi đang bay, Âu Dương Vân Thiên lên tiếng:
- Phượng, chúng ta đi tìm một nơi an bình, ở đó không có chiến tranh, không có chém giết, chỉ có ta và muội.

Thái Phượng tiên tử nhìn ông, cảm động nghiêng đầu ghé lên vai ông, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Thiên, đa tạ huynh. Chỉ có điều Thiên Chi đô đã bị hủy, Chánh đạo đã suy bại, muội …

Âu Dương Vân Thiên vuốt ve má bà, nhỏ nhẹ cắt ngang lời, lên tiếng an ủi:
- Phượng, quên hết mọi thứ đi. Mỗi một người đều có vận mệnh của mình, muội không lo được mọi chuyện đâu, cho dù có lòng cũng không có sức.

- Nhưng muội là người của Vân Chi Pháp giới, bây giờ nhân gian nguy hiểm, muội làm sao có thể …

Ngừng lời không nói nữa, Thái Phượng tiên tử nhìn ông, chờ đợi ông đáp lời.

Âu Dương Vân Thiên đáp:
- Trước đây ta đã từng nói qua, nếu như có một ngày Vân Chi Pháp giới không tồn tại nữa, muội cần phải nhanh chóng rời đi, nếu không khó mà thoát được kiếp nạn. Bây giờ nhân gian hỗn loạn, hơn nữa chưa nói tới Địa Âm, Thiên Sát, Vu Thần, Yêu Hoàng tu vi kinh người không cách nào ứng phó nổi, ngay cả Lục Vân, mọi người quả thật cho là hành động của mình ngày trước là đúng chăng?

Thái Phượng tiên tử trầm ngâm, trong lòng bà biết rất rõ, trận chiến ngày trước với Lục Vân thật ra toàn là vì Kiếm Vô Trần. Hiện nay, Vân Chi Pháp giới đã bị hủy rồi, cũng coi như gieo gió ắt phải gặt bão, đứng trên lập trường công bình hẳn không trách được Lục Vân.

Ngẫm lại chuyện thị phi của nhân gian, Kiếm Vô Trần của Chánh đạo đột nhiên trở thành tà ác, phá vỡ hết mọi thứ. Trái hẳn với Lục Vân, từ khi bắt đầu đã rất được lòng người, nếu như Lục Vân quả thật tà ác, hẳn sẽ không có nhiều người không tiếc tính mạng để cứu Lục Vân đúng không?

Thở dài sườn sượt, Thái Phượng tiên tử vùi đầu vào lòng Âu Dương Vân Thiên, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Trước đây huynh đã có nói, nếu như Kiếm Thu chết trước, như vậy ông trời đã cho muội quyết định. Bây giờ nếu như ý trời đã như vậy, muội cũng không muốn nghĩ đến chuyện nhân gian dĩ vãng quá nhiều, mọi thứ cứ để huynh quyết định, huynh đi đâu muội sẽ theo đó. Tương lai tới, muội sẽ đền bù lại mấy trăm năm mất mát tình cảm của huynh.

Âu Dương Vân Thiên khuôn mặt vui mừng, cao hứng lên tiếng:
- Phượng, muội yên tâm, ta đảm bảo tương lai của muội sẽ ngập đầy tiếng cười và hạnh phúc, không còn một chút gì khó chịu.

Dứt lời đột nhiên tăng tốc, cả hai bóng người liền biến mất trong biển mây.

Âu Dương Vân Thiên và Thái Phượng tiên tử, sau khi đã trải qua mấy trăm năm đau thương khó khăn, cuối cùng đã đi đến với nhau. Tuy đã mất đi mấy trăm năm, nhưng kết quả như vậy cũng rất đáng vui mừng, dù sao cũng còn có một khoảng thời gian tốt đẹp đang chờ đợi hai người, như vậy cũng xem là ông trời ban phước!
 

haiquan2205

New Member
chuong 15

Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 015
Chương 898 – Tiền vãng Hải vực (tiến vào Hải vực)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com

Im lặng nhìn nhau, vẻ mặt thê lương. Bạch Quang nhìn Diệp Tâm Nghi, khóe miệng cười khổ, không biết phải nói thế nào mới được.

Diệp Tâm Nghi mặt đầy ưu tư đau thương, nàng đã theo sát Bạch Quang đến đây, sau khi truy cản Kiếm Vô Trần một lúc đã không còn nhìn thấy tung tích. Điều này khiến nàng cảm thấy thê lương vô cùng.

Cái chết của Thiên Kiếm khách khiến Diệp Tâm Nghi hơi đau lòng. Trước đây, nàng vẫn hận thù ông, trách ông đã thu một đồ tôn khi sư diệt tổ. Nhưng hiện tại khi Thiên Kiếm khách đã ra đi, nàng quay ngược tự trách bản thân đã gián tiếp hại chết ông. Nếu như bản thân mình không một mực bức bách ông, có lẽ kết cục đã không phải như vậy.

Trầm ngâm câm nín không biết đã trải qua biết bao thời gian. Khi tỉnh lại từ trong sự đau thương, bầu trời đã biến chuyển rất nhiều. Diệp Tâm Nghi trong lòng đau thương tang tóc, khổ sở mơ hồ lộ ra trên nét mặt. Hai môi hơi run run, nàng muốn nói, đáng tiếc âm thanh lại nghẹn ngào không nói được.

Bạch Quang hiểu trong lòng nàng nghĩ gì, thở dài lên tiếng:
- Tâm Nghi, không nên đau thương. Kiếm Vô Trần sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Diệp Tâm Nghi khóc lóc trả lời:
- Ta biết, nhưng Thiên Kiếm khách tiền bối …

Bạch Quang đau thương cười cười, lắc đầu lên tiếng:
- Định mệnh sắp sẵn, không một người nào có thể thay đổi được. Bây giờ bầu trời đã sắp tối rồi, chúng ta mau trở về tìm kiếm Thái Phượng tiên tử, xem thử bà ấy đã an táng Thiên Kiếm khách nơi đâu.

Diệp Tâm Nghi nhìn ra xa xa, nhỏ nhẹ lẩm bẩm:
- Chúng ta có cần phải quấy rầy tiền bối ấy không? Bọn họ đã dây dưa hết mấy trăm năm, cuối cùng kết cục như vậy, chúng ta hà tất lại …

Bạch Quang nghe vậy chấn động, cảm xúc lên tiếng:
- Đúng thế, ngươi nói đúng, chúng ta không nên quấy nhiễu bà ấy nữa. Hay là chúng ta tiếp tục tìm kiếm tung tích của Kiếm Vô Trần đi.

Diệp Tâm Nghi nghe vậy cảm thương, tự hỏi:
- Chúng ta tìm kiếm được hắn, rồi làm sao nữa?

Bạch Quang hừ giọng lên tiếng:
- Tự nhiên cần phải tìm hắn tính sổ, không thể để hắn sống tốt lành như thế.

Diệp Tâm Nghi cười thê lương đáp:
- Ta biết, nhưng kết quả thế nào đây?

- Kết quả tự nhiên …

Lời nói đến đây đột nhiên dừng lại, Bạch Quang lúc này mới hiểu được ý của Diệp Tâm Nghi, tức thì không nói nữa.

Cái chết của Thiên Kiếm khách vẫn tươi mới trong lòng hai người, tiếp theo hai người bọn họ khi tìm được Kiếm Vô Trần rồi có thể làm gì được hắn chứ? Rất rõ ràng, Kiếm Vô Trần có Hậu Nghệ thần cung trong tay, bản thân hai người không làm gì được hắn, như vậy đi tìm hắn không phải là tự tìm cách chết sao?

Nghĩ đến điều này, Bạch Quang trầm ngâm. Cừu hận nhất định cần phải báo, nhưng báo thù thế nào thì cần phải suy tính thận trọng.

Diệp Tâm Nghi không hề nhìn ông, nàng chỉ nhìn lên vầng mây ở chân trời, ánh mắt hơi mơ hồ. Người ta đến mức như nàng, mất đi hết mọi thứ, mất đi hết hy vọng, sống để làm gì đây?

Vì cừu hận, hay bởi vì một chút bất cam trong lòng, hay là sợ người ta cười chê? Diệp Tâm Nghi không biết, lòng nàng bao trùm một tầng màu sắc hão huyền, ngay cả nàng cũng không trông rõ được, như thế làm sao có thể biết được đây.

Bạch Quang bình tĩnh trở lại như xưa. Ngắm nhìn khuôn mặt ngây ngô của Diệp Tâm Nghi, Bạch Quang nhẹ giọng nói:
- Tâm Nghi, trời tối rồi, đi thôi. Chuyện ngày mai, hãy để ngày mai rồi tính.

Diệp Tâm Nghi không đáp lời nào, mãi hồi lâu sau mới chầm chậm quay lại, liếc nhìn ông, cũng không nói điều gì, chờ đợi rời đi theo ông. Bạch Quang hơi phẫn nộ, càng thêm tiếc hận cho Diệp Tâm Nghi. Một nữ nhân chính trực xinh đẹp như vậy, từ nay mất đi nụ cười, là một thứ châm biếm, một loại nhạo báng không nghi ngờ gì nữa.

Bạch Quang xoay người, khuôn mặt lộ ra nụ cười khổ sở, đang muốn rời đi. Đột nhiên một luồng khí tức quen thuộc truyền đến, khiến vẻ mặt ông biến sắc, lộ ra nét kinh ngạc.

Bạch Quang ngửng đầu nhìn lên trời, miệng lên tiếng nhắc nhở:
- Tâm Nghi, có cao thủ Hư Vô Giới Thiên đang đến.

Diệp Tâm Nghi cười mơ hồ, đến lúc hiểu được ý ông thì trước mắt lóe lên ánh sáng huyền ảo, bốn người chưa từng gặp qua đã xuất hiện cười nói với Bạch Quang.

Nhìn bốn người trước mắt, Bạch Quang kinh ngạc, nói với Lăng Thiên:
- Trưởng lão, ông cũng tiến nhập vào nhân gian sao?

Lăng Thiên đáp:
- Chuyện quá khẩn cấp, để đoạt được Thiên Uy lệnh trước, tôn chủ đã sai chúng ta cùng nhau tiến vào nhân gian, bí mật hoàn thành nhiệm vụ này.

Bạch Quang quét mắt mấy lượt qua Đạo Nhất, Trường Phong, Huyền Đang vũ sĩ, dò hỏi:
- Trưởng lão tìm đến ta, có phải dặn dò điều gì chăng?

Lăng Thiên đáp:
- Lần này đến đây là để cho ông biết, từ nay chúng ta cùng nhau thống nhất hành động để tránh phân tán lực mà phát sinh bất ngờ. Còn việc Kiếm Vô Trần tạm thời dừng lại trước đã, đợi chúng ta lấy được Thiên Uy lệnh mới thu thập thứ nghiệt súc đó.

Bạch Quang nghe vậy gật đầu, nhìn Diệp Tâm Nghi rồi nói với Lăng Thiên:
- Trưởng lão, Tâm Nghi cô ta …

Lăng Thiên nghĩ một lát, mở miệng nói:
- Cho cô ta đi theo cùng chúng ta. Bây giờ chúng ta đi tìm Thái Phượng tiên tử, cùng với những cao thủ còn lại của Vân Chi Pháp giới, sau đó mới cùng nhau đi vào Hải vực.

Bạch Quang không hiểu nghi ngờ hỏi:
- Hải vực? Lẽ nào Thiên Uy lệnh lại ở Hải vực.

Lăng Thiên điềm nhiên gật đầu, cũng không giải thích gì thêm, chỉ hô lên một tiếng sáu người lập tức biến mất không thấy.

Buổi sáng ngày thứ hai trong sơn cốc an táng Thiên Kiếm khách. Lăng Thiên dẫn mọi người đến đây, khi thấy mộ phần của Thiên Kiếm khách, một đoàn người ai nấy trầm lặng, đờ đẫn không nói nên lời.

Chỉ trong một đêm, Lăng Thiên tìm được bốn người còn sót lại của Vân Chi Pháp giới. Trong đó có Bá Kiếm Vương Hầu đã tiến vào nhân gian trước để làm việc, cùng với ba người may mắn sống sót khi Vân Chi Pháp giới bị hủy.

Ba người này bao gồm nhóm Càn Khôn tứ tuyệt có Đông Tuyệt Tàn Phong Vũ Sĩ, Bắc Tuyệt Hắc Thạch Thiên Quân, cùng với Đao Tôn Hùng Liệt của Đao Kiếm song tôn. Còn lại Tây và Nam nhị tuyệt trong Càn Khôn tứ tuyệt và Kiếm Tôn đã bất hạnh hồn phi phách tán khi Lục Vân phá hủy Vân Chi Pháp giới.

Bốn người Vân Chi Pháp giới, Bá Kiếm Vương Hầu khoảng ngoài bốn mươi, tướng mạo uy vũ, thân hình khôi ngô, lưng đeo nghiêng một thanh kiếm lớn, khiến người ta cảm thấy uy nghiêm.

Đông Tuyệt Toàn Phong vũ sĩ bề ngoài khoảng ngoài năm mươi tuổi, thân thể khá gầy, trong tay cầm một quạt lông, lộ ra mấy phần văn nhã.

Bắc Tuyệt Hắc Thạch Thiên Quân, vóc người trung bình, mặt đen như mực, cảm giác hệt như một tòa tháp đen, trông rất hấp dẫn.

Đao Tôn khoảng ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, vẻ mặt cao ngạo, ngang lưng cột một thanh bảo đao màu xanh lam thẫm, có vẻ là một binh khí sắc bén.

Nhìn ngắm mộ phần của Thiên Kiếm khách, Lăng Thiên hơi đau lòng. Nhớ lại quá khứ, đây chính là đệ tử kiệt xuất nhất của Thiên Kiếm viện, đã từng là niềm kiêu hãnh của mình, để giúp Thiên Kiếm khách phi thăng lên Hư Vô giới, bản thân ông đã phí biết bao tâm sức. Nhưng bây giờ, Thiên Kiếm khách đã chết trong tay của Kiếm Vô Trần, điều này quả thực là một cú sốc rất lớn.

Nghĩ đến điều này, Lăng Thiên trầm giọng lên tiếng:
- Kiếm Thu, con yên tâm, ta sẽ báo cừu cho con, để con được yên nghĩ. Bây giờ chúng ta phải đi đây, đợi mọi chuyện xử lý xong, cho dù phải đến chân trời góc bể nào ta cũng sẽ không tha cho tên súc sinh đó.

Lăng Thiên xoay người liếc nhìn những người xung quanh, trầm giọng lên tiếng:
- Xuất phát thôi, mục tiêu là Hải vực.

- Lăng tiền bối không tìm kiếm Thái Phượng tiên tử nữa sao?

Bá Kiếm Vương Hầu nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

- Tạm thời chưa tìm được, thực lực chúng ta như vậy cũng đủ để đối phó mọi thứ, thêm bớt một bà ta cũng không có quan hệ lớn lắm, huống gì điều quan trọng nhất đối với chúng ta hiện nay là thời gian, vì thế không thể trì hoãn quá lâu. Đi thôi.

Lăng Thiên phi thân lên không, dẫn đầu bay thẳng về phía Nam.

Mọi người thấy vậy, tuy có nghi vấn cũng không muốn nói thêm, một đoàn người chớp mắt đã biến mất ở phía chân trời.

----------------------------------------

Dưới mặt đất, trong Cửu U Minh giới. Lục Vân đi theo ông chủ Cửu U, tiến vào trong cung Minh Vương, trên đường đi trải qua vô số chuyện mới lạ, biết được khá nhiều chuyện xưa không người nào biết.

Thời gian âm thầm trôi qua, khi Lục Vân hiểu được Vu Thần đã làm thế nào để lấy được sức mạnh, vẻ mặt chàng tỏ ra hơi quái dị. Mơ hồ có chút than thở, lại có cảm khái, lại có những chuyện không nói ra được.

Trước đây, vì không biết được những chuyện này, Lục Vân xem Vu Thần rất đơn giản, chỉ hỏi chuyện thị phi. Hiện tại, hiểu được chân tướng rồi, Lục Vân nhớ lại quá khứ mới phát hiện có một số chuyện quả thật không thể tự mình quyết định được.

Theo những gì Lục Vân nghe thấy, trên người vô số kẻ mạnh đều có một hình bóng tương đồng, cuối cùng điều này là xảo hợp, hay có một loại thâm ý nào đó, hoặc là sự kế thừa không hề thay đổi?

Rời khỏi Minh Vương cung, tâm tình Lục Vân rất phức tạp khó nói. Trên đường đi vẻ mặt chàng lạnh nhạt, tâm tư đong đầy đáy mắt.

Ông chủ Cửu U không hề phá vỡ sự yên lặng, mãi đến khi quay lại vách sáng sắc máu, mới u oán nói:
- Lục Vân, điều kiện của ta tin rằng ngươi đã biết được, có cần ta nói rõ ra không?

Lục Vân đang trầm tư tỉnh lại, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn ông chủ Cửu U, giọng lạnh nhạt đáp:
- Có một số chuyện tốt nhất là nói cho rõ, để tránh sau này lại có hiểu lầm ý nghĩa.

Ông chủ Cửu U lên tiếng:
- Cũng đúng, nói rõ tốt hơn. Điều kiện của ta rất đơn giản, ngươi phải giết chết Vu Thần, hay phải trả lại sức mạnh trên người hắn trở về Cửu U, trong hai điều chỉ được chọn một mà thôi.

Lục Vân trầm tư không nói, một lúc sau mới gật đầu đáp:
- Được, ta đáp ứng ngươi, nhưng ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.

Ông chủ Cửu U thản nhiên đáp lời:
- Ngươi hỏi đi, chỉ cần ta biết, nhất định ta sẽ cho ngươi biết.

Lục Vân trầm giọng lên tiếng:
- Vong Linh trớ chú trên người của ta có đúng chỉ có Vu Thần có thể giải trừ được không? Ngoại trừ hắn ra, còn có cách nào khác không?

Ông chủ Cửu U hơi chần chừ, suy tư rất lâu mới từ từ đáp lại:
- Nếu như ngươi có thể trả lại lực lượng trên người hắn quay về Cửu U, ta nhất định có thể giải trừ cho ngươi. Hiện tại không có năng lực làm vậy. Còn về phương pháp khác, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết một câu, đó là cần phải hỏi chính mình.

Lục Vân ánh mắt nghi ngờ, trầm ngâm lên tiếng:
- Ý của ngươi cho là đáp án ở trong lòng của ta chăng?

Ông chủ Cửu U không trả lời, điềm nhiên nói:
- Ta phải đưa ngươi đi gặp Thương Nguyệt, nàng ta ở gần tâm trái đất, ngọn lửa nơi đó có thể tiêu diệt mọi sinh linh, nhưng ta nghĩ ngươi hẳn không gặp vấn đề gì.

Lục Vân thấy lão chuyển sang chuyện khác, cũng không hỏi lại nữa, chỉ nói:
- Thương Nguyệt vì sao lại đi vào vùng gần tâm trái đất?

Ông chủ Cửu U thần bí cười đáp:
- Vòng quay của định mệnh, thần kỳ quỷ bí, sau này ngươi sẽ biết được nguyên nhân. Được rồi, ta cần phải khai mở cửa thời không Cửu U, ngươi chú ý. Đợi đến khi ngươi gặp được Thương Nguyệt rồi, nhớ kỹ không được lưu lại lâu quá, ta sẽ đưa các ngươi quay về nhân gian.

Nói rồi, khuôn mặt quỷ của ông chủ Cửu U trên vách sáng sắc máu lập tức biến mất, thay vào đó là một vòng xoáy đang càng lúc càng nhanh, giây lát liền biến hình từ phẳng thành không gian ba chiều, một đường hầm lấp lánh ánh máu xuất hiện trong mắt của Lục Vân.

Lục Vân phi thân bay vào, thuận theo đường hầm nhanh chóng tiến lên, ánh sáng đỏ máu hai bên hệt như có linh tính, che chở Lục Vân tiến về phía trước.
 

haiquan2205

New Member
Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 016
Chương 899 – Kiếp hậu trọng phùng (Gặp lại sau một kiếp)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com

Thời gian trôi theo chuyến bay xuyên không gian. Khi Lục Vân cảm thấy nhiệt độ bốn bề đột nhiên tăng cao, đường hầm phía trước đột nhiên mở ra, xuất hiện một cửa ra có sức nóng mãnh liệt, hệt như cơn lốc lửa, bốc thẳng lên cao, lập tức hất bắn Lục Vân lùi lại không ít.

Bất ngờ khiến chàng thất kinh trong lòng, Lục Vân suy nghĩ lướt qua, cảnh vật trước mắt lập tức hiện rõ trong mắt, chàng lập tức nhìn thấy rõ một hình bóng khiến chàng ngày đêm mong nhớ. Trong lòng chấn động, khí thế toàn thân Lục Vân tăng lên điên cuồng, ánh trắng ngoài thân lóe lên, chàng liền dễ dàng xuyên qua được ngọn lửa cuồng bạo, xuất hiện trong không gian thần bí.

Dường như cảm nhận được chàng đã đến, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Thương Nguyệt mờ hiện vẻ kích động, thân thể không khỏi tự động bay thẳng về phía trước, miệng lẩm bẩm nho nhỏ.

- Thương Nguyệt!

Nhìn thấy hình bóng đang từ xa bay đến, Lục Vân điên cuồng la lên một tiếng, vội vàng bắn mình thẳng về phía nàng.

Thương Nguyệt nghe vậy chấn động, trong mắt lệ tuôn như mưa, trải qua một kiếp gặp lại vui mừng, lại có rất nhiều tâm tình phức tạp khó mà miêu tả được.

Mở rộng vòng tay, Lục Vân ôm lấy Thương Nguyệt vào trong lòng, ôm thật chặt, thật chặt, cứ như sợ sẽ mất đi nàng lần nữa. Thương Nguyệt nhìn chàng, tuy mắt đầy lệ mơ hồ không nhìn rõ, nhưng nàng biết, đó chính là Lục Vân đời này nàng yêu nhất.

Sinh ly tử biệt, tình nhân gặp lại nhau. Đã trải qua chia tay sinh tử ngày trước, lần này được gặp lại, cho dù Lục Vân hay Thương Nguyệt đều đã chờ đợi rất lâu, chuyện này dĩ nhiên là kích động vô cùng.

Nhìn vào ánh mắt của nàng, vành mắt ngập đầy lệ đến mấy phần muôn vàn tình cảm, trói lấy trái tim Lục Vân thật chặt, khiến chàng nhịn không được đưa tay vuốt ve mặt nàng, rồi nhẹ nhàng hôn lấy những giọt lệ của nàng.

Thân thể Thương Nguyệt hơi chấn động, nét hồng thẹn mờ hiện lên mặt, vừa xấu hổ vừa ưa thích, nhẹ nhàng cúi đầu né tránh tình cảm của chàng.

Lục Vân không hề lên tiếng, im lặng lướt môi trên mặt nàng, dùng hành động để biểu hiện ái tình với nàng. Thời gian cứ thế âm thầm trôi quan, khi Lục Vân hôn lên đôi môi của Thương Nguyệt, cả hai người liền quên hết nỗi bi thương, quên hết mọi chuyện trần gian, chìm đắm trong không gian ngọt ngào.

Một tiếng ừm vang lên, Thương Nguyệt không vượt qua được sự thẹn thùng, gục đầu vào ngực Lục Vân, khuôn mặt đỏ ửng khiến nàng thêm mấy phần xinh đẹp hấp dẫn.

Lục Vân trong lòng đầy thương tiếc, nhẹ vuốt qua mặt nàng, giọng ôn nhu cất lời:
- Nguyệt nhi, huynh cứ mãi nhớ đến muội. Tuy mọi người đều cho là muội đã chết, nhưng huynh tin tưởng, đời này muội sẽ không đành lòng xa huynh.

Thương Nguyệt nghe vậy, ngửng đầu nhìn vào mắt chàng, nhỏ nhẹ lẩm bẩm:
- Lục Vân, sau khi muội ngăn mũi tên đó cho huynh, muội hy vọng dùng tính mạng của mình để hóa giải nguy cơ cho huynh, để huynh có thể vĩnh viễn sống mãi trong thế giới. Nhưng khi muội sắp chết đi, đột nhiên muội lại thấy sợ, sợ không còn gặp lại được huynh nữa.

- Vô số lần khi đứng giữa lằn ranh sống chết, trong đầu huynh đều hiện lên hình bóng của muội. Chính muội đã khiến huynh trở về lại từ địa ngục, chính muội đã giúp huynh chiến thắng chính mình.

Nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, mắt Lục Vân đột nhiên ngấn lệ, giọng nói kích động tiếp:
- Nguyệt nhi, từ nay về sau, huynh sẽ không rời khỏi muội nữa.

Thương Nguyệt nghe vậy kích động không ngừng, lời nói đơn giản của Lục Vân lại rất thẳng thắn, không hề có chút thơ văn bóng bẩy nào, nhưng vào lúc này, lại có thể biểu đạt được những điều suy tưởng trong lòng tốt nhất.

Nhìn vào mắt nàng, Thương Nguyệt trong lòng chấn động, vội vàng đưa tay đặt lên mắt chàng, giọng cảm động lên tiếng:
- Lục Vân, không cần phải phá lệ như thế, huynh một đời không phục trời đất, không cần vì muội mà khóc lóc.

Rời khỏi tay nàng, Lục Vân trầm giọng đáp:
- Cả đời này, người có thể khiến huynh rơi lệ không nhiều, muội chính là một trong số đó. Vì huynh, muội có thể không nuối tiếc chết đi, vì muội, huynh có rơi lệ thì có gì không đáng.

Thương Nguyệt lắc đầu nhè nhẹ, lệ tuôn không ngớt, kích động nói:
- Lục Vân, rời khỏi nơi đây, tương lai cuộc đời này, muội đều không muốn nhìn thấy nước mắt của huynh.

Lục Vân gật đầu trả lời:
- Muội yên tâm, tương lai huynh sẽ làm cho những người bên mình lúc nào cũng vui vẻ tươi cười.

Thương Nguyệt không nói, chỉ ôm ghì lấy cổ Lục Vân, dùng sức nóng tình cảm của mình để mô tả ái tình trong lòng.

Nụ hôn dài lâu, hai người dần dần tỉnh lại. Lục Vân nhìn khắp xung quanh cất tiếng hỏi:
- Muội đã gặp kỳ ngộ gì ở nơi đây phải không?

Thương Nguyệt nghe vậy, bỏ hết tạp niệm trong lòng, cười nhẹ đáp:
- Đúng thế, ở nơi đây muội đã thu được bí ảo của Phượng Hoàng Trọng Sinh, nếu không huynh không thể nào thấy lại được muội nữa.

Lục Vân thấy nàng cười, toàn thân toát lên vẻ kiều diễm không mô tả được, nhịn không được hôn lên môi nàng, rồi cười mắng:
- Nói loạn, không được huynh đồng ý, ai dám cướp lấy muội ở bên cạnh huynh đây?

Thương Nguyệt trong lòng vui mừng, không muốn tranh cãi với chàng, chỉ nhỏ nhẹ lẩm bẩm:
- Lục Vân, chỉ cần đời này có thể ở cùng huynh, vĩnh viễn không rời xa, cho dù muội mất hết mọi thứ cũng không chút oán hận.

Lục Vân cười đáp:
- Nói dại, cả đời này muội sẽ vĩnh viễn ở cùng với huynh. Hơn nữa muội sẽ không mất đi mọi thứ, ngược lại còn có rất nhiều hạnh phúc và vui mừng, bởi vì huynh muốn khiến muội vĩnh viễn vui vẻ. Được rồi, thời gian không còn nhiều, chúng ta rời nơi này trước đã. Lỡ một khi cửa thời không Cửu U đóng lại, muốn quay về cũng lắm chuyện phiền toái.

Thương Nguyệt liếc nhìn cửa Cửu U lấp lánh xa xa, điềm nhiên cười đáp:
- Muội quả thật hy vọng được vĩnh viễn ở nơi đây vì có huynh. Nhưng nếu như muội làm như vậy lại không đúng với Bách Linh và Ngạo Tuyết, cũng có lỗi với huynh.

Lục Vân tắt nhẹ nụ cười, nghiêm mặt lên tiếng:
- Nguyệt nhi, cả đời này Lục Vân huynh đã định sẵn thiếu nợ ba người muội, bởi vì các muội đã cho huynh ái tình đầy đủ, còn huynh lại chỉ trả lại các muội ái tình tàn khuyết…

Đưa tay bịt miệng Lục Vân lại, Thương Nguyệt lắc đầu nói:
- Tình yêu, chính là cho đi, tình yêu của chúng ta, cho dù chỉ là một ánh mắt, một nụ cười mỉm cũng vượt qua biết bao đôi tình nhân trên thế gian. Tình yêu là vô địch, chỉ cần trong lòng có tình yêu, chúng ta liền có thể ở cùng nhau.

Lục Vân hai tay siết chặt nàng vào lòng. Mãi một lúc sau Lục Vân mới buông nhẹ tay, nho nhã cười nói:
- Đời này có được các muội bầu bạn với sinh mệnh này của huynh, cho dù ông trời nguyền rủa huynh cũng không sợ.

Lục Vân dứt lời liền nắm lấy tay ngọc ngà của Thương Nguyệt, không nói thêm điều gì nữa, xoay mình bay thẳng về phía xa.

Chớp mắt, Lục Vân và Thương Nguyệt đã quay lại cửa thời không Cửu U.

Lúc này, ông chủ Cửu U dường như cảm nhận được khí tức của bọn họ, cửa thời không tự động mở ra, dẫn hai người rời khỏi không gian thần bí, hướng thẳng về một nơi chưa biết.

Nhìn tình trạng vách sáng lấp lánh ánh đỏ, Thương Nguyệt thấy kỳ quái, nhẹ giọng hỏi:
- Lục Vân, cửa Cửu U này là chuyện gì vậy?

Lục Vân điềm nhiên đáp:
- Đây chính là giao kèo giữa huynh và ông chủ của Cửu U Minh giới, huynh đã đáp ứng giúp hắn một chuyện, hắn liền mởi cửa Cửu U, đưa huynh đến bên muội, hơn nữa cuối cùng còn đưa chúng ta quay về lại nhân gian.

Thương Nguyệt hơi kinh ngạc, giọng khác thường hỏi:
- Chúng ta hiện tại đang ở trong Minh giới?

Lục Vân đáp:
- Cũng tính là thế. Bây giờ chúng ta đang ở dưới đất, muội trước đây ở trong không gian thần bí đó, chính là vùng lân cận tâm trái đất. Huynh vì tìm muội đã tiến vào Cửu U Minh giới, may mà cuối cùng đã tìm được muội.

Thương Nguyệt vẻ mặt hơi đổi, đang muốn mở miệng lên tiếng, cửa thời không trước mặt đột nhiên mở ra, một luồng sức mạnh to lớn hút hai người vào, lập tức tiến vào bên trong vùng nước. Lục Vân lập tức tỉnh táo, lưới sáng phòng ngự cơ thể tự động mở ra ngăn cách hẳn dòng nước, mang theo Thương Nguyệt bắn mình lên không, chỉ chớp mắt cả hai đã bay lên mặt đất từ trong giếng nước sâu.

- Nhân gian, chúng ta đã quay lại nhân gian rồi.

Thương Nguyệt hơi cao hứng nhìn bốn phía, nhẹ nhàng cất tiếng.

Khuôn mặt Lục Vân hiện lên nét cười, quay đầu nhìn lại cái giếng bát giác, ánh mắt cổ quái nói:
- Hà xử lai, hà xử khứ, cửu u chi hành như mộng lữ, như phi ái lữ thân biên tụ, chích đạo tiền ngôn thị cựu ngữ. Ánh nguyệt tỉnh, ánh nguyệt để, ánh nguyệt truyện thuyết viên mộng cảnh. Tam thế luân hồi kim sinh tụ, chích cầu di hám mạc tùy hành. (1)

Thương Nguyệt nghe vậy nhạy bén cảm thấy có chút bất thường, không khỏi ôn nhu lên tiếng:
- Lục Vân, huynh sao vậy, vì sao đầy cảm xúc thế kia?

Lục Vân ngưng nhìn xa xăm, cười cười, giọng đầy hoài niệm lên tiếng đáp:
- Nơi này huynh đã từng đi qua, đó là sau khi về lại từ Quỷ vực. Lúc đó … Truyền thuyết Tình Thiên Viên Nguyệt không những giúp cho đôi tình nhân Ma vực, cũng khiến huynh tìm được người yêu dấu vô cùng cả đời nơi đây, huynh làm sao không có cảm xúc được?

Thương Nguyệt nghe rồi, hơi cảm động lên tiếng:
- Mong được gặp đôi tình nhân kia một lần, để cất lời chúc phúc cho bọn họ. Đồng thời, cũng mong được tạ ơn bọn họ, chính bọn họ đã khai mở Tình Thiên Viên Nguyệt mới khiến cho chúng ta ngày hôm nay có thể gặp được nhau.

Lục Vân trả lời:
- Muội có được ý nghĩ như vậy, huynh tin chắc bọn họ sẽ cảm nhận được. Bây giờ hãy còn sớm, xem ra huynh mất cả một đêm để tìm được muội, chúng ta nhanh quay về thôi để mọi người đừng quá lo lắng.

Thương Nguyệt bật cười thanh nhã, nhẹ buông tiếng được, sau đó liền nắm tay Lục Vân sóng vai bay về phía Phục Long cốc.

Một đêm dài, Bách Linh và Trương Ngạo Tuyết cứ thế đứng trước cửa sổ yên lặng ngóng nhìn.

Bầu trời ban đêm xa xa, đen ngòm một màu không chút ánh sáng, hệt như một dấu hiệu không tốt, khiến tâm tình hai người nặng nề, mơ hồ hơi đau thương.

Nhớ lại trước đây, từ lúc gặp nhau ở Dịch viên, định mệnh đã cột ba người nữ lại với nhau. Ai ngờ vì Lục Vân, Thương Nguyệt đã dứt khoát dùng thân mình ngăn lấy mũi tên hủy diệt, hiện thực tàn khốc khiến người ta phải cảm thán.

Bây giờ, Thương Nguyệt cất tiếng kêu gọi từ nơi xa, Lục Vân lần này đi theo, có thể mang về cố nhân đã đi xa, tìm được đoạn tình cảm thâm sâu khiến người ta xúc động không?

Một chút chờ đợi, cũng có chút hoảng hốt, tâm tình phức tạp mâu thuẫn trùng trùng, mãi tới lúc ngoài song cửa bừng sáng, Bách Linh và Trương Ngạo Tuyết mới tỉnh lại. Xoay người, cả hai người nữ ra khỏi cửa đứng nhìn nhau.

Sầu tư mơ hồ hiện lên trong đáy mắt, cho dù nụ cười cũng vương chút đau thương.

- Ngạo Tuyết, muội đã một đêm không ngủ.

- Tỷ không phải cũng giống vậy sao?

Cười nhàn nhạt, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Đến Trừ Ma đại điện, mọi người đã có mặt ở đó, nói mấy câu khách sáo với nhau rồi liền tĩnh tọa ở hai bên đại điện.

Phía trên, Trần Ngọc Loan liếc nhìn mọi người, cười nhẹ lên tiếng:
- Mọi người cao hứng lên chứ, Thương Nguyệt tỷ tỷ đã có tin tức, đây là chuyện tốt, mọi người nên ăn mừng, sao lại nhăn mặt nhíu mày thế kia?

Hứa Khiết lo lắng đáp:
- Suốt cả một buổi tối cũng không có chút tin tức nào của Lục Vân, cũng không biết sư tỷ bây giờ như thế nào đây?

Lâm Vân Phong an ủi:
- Đừng lo lắng, huynh tin chắc Lục Vân nhất định sẽ tìm lại được sư tỷ của muội, giúp cho tỷ muội đoàn tụ với nhau.
Ghi chú:
(1) Hà xử lai, hà xử khứ, cửu u chi hành như mộng lữ, như phi ái lữ thân biên tụ, chích đạo tiền ngôn thị cựu ngữ. Ánh nguyệt tỉnh, ánh nguyệt để, ánh nguyệt truyện thuyết viên mộng cảnh. Tam thế luân hồi kim sinh tụ, chích cầu di hám mạc tùy hành. = Đến từ đâu, đi từ đâu, cuộc hành trình ở Cửu U như một giấc mộng, nếu không có người yêu ở bên mình, lời nói trước đó chỉ là lời xưa thôi. Ánh Nguyệt tỉnh, ánh lên trăng cuối tuần, truyền thuyết Ánh Nguyệt giấc mộng viên mãn. Ba kiếp luân hồi nay lại gặp, chỉ cầu tiếc nuối mãi không theo bước chân.
 

haiquan2205

New Member
Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 017
Chương 900 – Cố nhân cựu tình (Người xưa tình cũ)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com

Trần Ngọc Loan tiếp lời:
- Đúng thế, chúng ta phải tin tưởng Lục đại ca, huynh ấy nhất định sẽ không làm cho chúng ta thất vọng. Được rồi, không nói đến những chuyện đó nữa, hay là chúng ta suy nghĩ về chuyện Phần Thiên đi cứu người, không biết hiện nay có tin tức gì của Phần huynh đệ không?

Quy Vô đạo trưởng đáp:
- Chuyện này ta đã phái người mật thiết theo dõi, tạm thời còn chưa có tin báo về, hẳn phải chờ thêm nữa.

Hơi hơi gật đầu, Trần Ngọc Loan lại hỏi:
- Còn những phương diện khác, có tin tức gì mới chăng?

Quy Vô đạo trưởng lại đáp:
- Hiện nay, ngoại trừ Văn Bất Danh có thuận lợi ra, những phương diện khác …

Bên ngoài điện, một đệ tử liên minh lúc này tiến vào, lớn tiếng báo:
- Bẩm minh chủ, bên ngoài có một người đàn ông tự xưng là Thiên Mục Phong xin gặp.

Trần Ngọc Loan sững sờ, sau đó cười lên tiếng:
- Được, hãy nhanh chóng mời người đó vào.

Người đệ tử kia vâng dạ đi liền, giây lát sau liền xuất hiện một bóng người.

Nhìn thấy Thiên Mục Phong, mọi người trong đại điện thần sắc biến đổi khác nhau. Trong đó Trương Ngạo Tuyết, Lâm Vân Phong, Hứa Khiết, Càn Nguyên chân nhân, Trần Ngọc Loan vẻ mặt phức tạp, vui mừng và cũng mâu thuẫn.

Quy Vô đạo trưởng tiến lên phía trước nghênh tiếp, hai người nói với nhau vài câu khách sáo, Thiên Mục Phong đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trương Ngạo Tuyết, vẻ mặt kích động, miệng nhỏ giọng nói:
- Ngạo Tuyết cô nương, cô nương không việc gì rồi.

Trương Ngạo Tuyết chầm chậm gật đầu, nhỏ giọng đáp lời:
- Đúng thế, đa tạ huynh…

- Đã lâu không gặp, ta rất nhớ đến huynh. Thế nào rồi, gần đây huynh có được khỏe không?

Lâm Vân Phong chủ động tiến lên trước, nhiệt tình vỗ vỗ vai của Thiên Mục Phong, cắt ngang lời của Trương Ngạo Tuyết.

Bật cười khổ sở, Thiên Mục Phong trừng mắt Lâm Vân Phong, mắng:
- Ngươi cứ như thế, phòng ngừa ta cứ như phòng giặc cướp, ngay cả nói một hai câu cũng không được nữa.

Lâm Vân Phong cười ha hả đáp:
- Huynh đừng nói oan uổng cho ta thế, đây là Trừ Ma đại điện, nơi này lắm người nhiều mắt, huynh có điều gì muốn nói với sư tỷ của ta cũng không thể nói nơi đây, có đúng vậy không?

Bật cười bất đắc dĩ, Thiên Mục Phong không nhìn gã nữa, gật đầu chào hỏi mọi người xung quanh, sau đó đến ngồi vị trí trước mặt Quy Vô đạo trưởng.

Phía trên, Trần Ngọc Loan cười lên tiếng:
- Thiên thiếu hiệp lần này đến đây, có thể nói là mang niềm vui đến.

Thiên Mục Phong hơi không hiểu, hỏi lại:
- Chuyện vui của minh chủ nói là ám chỉ việc Ngạo Tuyết cô nương bình an quay về phải không?

Trần Ngọc Loan cười nói:
- Lẽ nào đây không phải là chuyện vui chăng?

Thiên Mục Phong gật đầu trả lời:
- Không sai, đây đúng là chuyện vui. Nhưng Thương Nguyệt cô nương lại …

Vẻ mặt thê lương, rõ ràng chuyện Thương Nguyệt chết đi đã khiến hắn tự trách rất nhiều.

Trần Ngọc Loan cười tiếp lời:
- Thiên thiếu hiệp chớ tự trách mình, chuyện vui ta nói không chỉ mỗi chuyện Ngạo Tuyết tỷ tỷ bình an vô sự, mà ngay cả Thương Nguyệt tỷ tỷ cũng đã có tin tức.

Thiên Mục Phong nghe vậy chấn động, giọng khẩn thiết nói:
- Cái gì, Thương Nguyệt cô nương cũng có tin tức sao? Tin tức gì vậy, minh chủ nhanh cho ta biết được không?

Trần Ngọc Loan cười đáp:
- Ngày hôm qua, Lục đại ca quay về, đang nói chuyện với mọi người, đột nhiên cảm ứng được tiếng kêu của Thương Nguyệt tỷ tỷ, vì thế vội vàng lên đường tìm kiếm. Bây giờ tạm thời chưa quay trở về, bất quá ta tin tưởng, Lục đại ca nhất định sẽ mang Thương Nguyệt tỷ tỷ quay về.

Thiên Mục Phong rất mừng, quay lại nhìn Trương Ngạo Tuyết, hỏi lại:
- Quả thật vậy sao, Ngạo Tuyết cô nương?

Trương Ngạo Tuyết gật đầu đáp:
- Đúng thế, Lục Vân đã đi rồi, chỉ mong huynh ấy sớm quay về.

Thiên Mục Phong lại nói:
- Thế thì tốt, thế thì tốt lắm. Nếu không cả đời này ta sẽ không thể bình an được.

Quy Vô đạo trưởng thấy vậy, lên tiếng an ủi:
- Được rồi, đừng lo lắng nữa, chúng ta không nói chuyện này nữa, hay là hỏi lại Thiên thiếu hiệp gần đây như thế nào?

Thiên Mục Phong lắc đầu trả lời:
- Gần đây vận khí không tốt, năm lần bảy lượt gặp nguy hiểm, thiếu chút nữa là xong đời rồi.

Lâm Vân Phong cười nói:
- Không phải đâu, với tu vi của huynh, hẳn không thể như thế được.

Thiên Mục Phong khổ sở lên tiếng:
- Thế sự khó liệu được, ai có thể dự báo được. Ta từ lúc chia tay minh chủ đã đi bốn phương tìm kiếm tung tích của Ngạo Tuyết cô nương, vô tình gặp được Vạn Tượng Huyền Tôn, lúc đó lại xuất hiện một cao thủ thần bí, thiếu chút nữa đã đưa ta vào chỗ chết … Sau khi thương thế đỡ rồi, ta tiếp tục đi tìm, ai ngờ gặp được Bổn Nhất của Bồ Đề học viện, lúc đó … cuối cùng chỉ có thể bỏ chạy.

Sau khi nghe hắn thuật lại, Quy Vô đạo trưởng kinh ngạc cất lời:
- Thiếu hiệp nói Lý Trường Xuân đã lấy được Tụ Linh hồ, còn thu phục được một hồn phách có tu vi mạnh mẽ hơn thiếu hiệp?

Thiên Mục Phong đáp:
- Đúng thế, lúc đó ta cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng hồn phách đó thật ra là ai, đến nay ta vẫn chưa hiểu rõ được.

Quy Vô đạo trưởng vẻ mặt trầm xuống, liếc nhìn mọi người, trầm giọng nói:
- Như thế, tên Lý Trường Xuân này đáng để mọi người phải cẩn thận.

Trần Ngọc Loan lại nói:
- Chuyện này quả thật không thể bỏ qua được, lập tức phái người theo dõi hành động của hắn, tránh để hắn làm những chuyện gì nguy hại đến nhân gian. Bây giờ …

Mới nói đến đó, Trần Ngọc Loan đột nhiên biến sắc, Bách Linh, Trương Ngạo Tuyết, Lâm Vân Phong, Dương Thiên đột nhiên đứng lên, khuôn mặt lộ vẻ rất kích động. Đồng thời, Tứ Linh thần thú gào lên bay ra, liền kế đó xuất hiện một luồng khí tức mạnh mẽ mà quen thuộc ngập tràn cả đại điện của liên minh.

- Chính là huynh ấy, Lục Vân.

Giữa tiếng la lên kinh ngạc, Bách Linh, Trương Ngạo Tuyết, Lâm Vân Phong bắn mình ra trước, những người sau nhanh chóng theo sau, cùng nhau tiến ra ngoài nghênh đón.

Giữa không trung, Lục Vân đang từ xa bay đến, bên cạnh có một người phụ nữ xinh đẹp, chính là Thương Nguyệt mọi người chờ đợi đã lâu.

Nhìn thấy hai người đến gần, Trương Ngạo Tuyết và Hứa Khiết kích động nhất, vội vàng tiến lên phía trước. Lâm Vân Phong, Bách Linh, Thiên Mục Phong, Trần Ngọc Loan chậm hơn một bước liền dừng chân lại, yên lặng nhìn bọn họ.

- Thương Nguyệt, sư tỷ.

Trương Ngạo Tuyết và Hứa Khiết đồng thanh kích động kêu lên, rồi đưa tay nắm lấy tay Thương Nguyệt, trong lúc nhất thời quá xúc động không nói nên lời. Lục Vân hiểu được tâm tình bọn họ, âm thầm đi về phía mọi người, mỉm cười tâm tình.

Sau khi Lục Vân đi rồi, Trương Ngạo Tuyết run giọng nói:
- Thương Nguyệt, tỷ không bị gì là muội yên tâm rồi.

Thương Nguyệt mỉm cười thản nhiên nhìn nàng.

Hứa Khiết kéo tay Thương Nguyệt, xúc động cất tiếng:
- Sư tỷ, tỷ quay về là tốt rồi, muội nhớ tỷ lắm.

Thương Nguyệt trả lời:
- Sư muội, tỷ cũng nhớ các muội. Muội có chút tin tức gì của sư phụ không?

Hứa Khiết lắc đầu đáp:
- Nghe nói sư phụ đã từng xuất hiện cứu mạng Giới Thiện, sau đó liền không còn nghe tin tức gì nữa.

Thương Nguyệt ồ lên một tiếng, khuôn mặt lộ ra chút ưu tư.

Trương Ngạo Tuyết nhìn Thương Nguyệt, không thấy thần kiếm tùy thân của nàng, không khỏi thắc mắc:
- Thương Nguyệt, Khiếu Nguyệt thần kiếm của tỷ đâu rồi?

Thương Nguyệt khổ sở bật cười, bình thản nói:
- Tỷ cũng không biết, có lẽ từ lúc tỷ rơi vào hố sâu thì thần kiếm đã biến mất thần bí.

Hứa Khiết thất kinh, cất giọng tiếc rẻ:
- Thật đáng tiếc, một thanh thần kiếm mất đi như vậy quả thật khiến người ta phải tiếc nuối.

Thương Nguyệt cười nói:
- Đã có hẳn phải mất, tại sao phải nói chuyện tiếc rẻ.

Hứa Khiết sửng sờ, sau đó lên tiếng:
- Cũng đúng thế, chỉ cần sư tỷ bình an thì một thanh thần kiếm có đáng gì?

Bên đây, Thiên Mục Phong nhìn Lục Vân, cất giọng cảm khái mà kích động:
- Tốt, thật tốt quá. Như vậy ta có thể an tâm rồi.

Lục Vân hiểu ý của hắn, vỗ vai hắn giọng cảm kích lên tiếng:
- Không cần phải tự trách như vậy, ta hẳn phải đa tạ huynh, đa tạ huynh đã chăm sóc Ngạo Tuyết.

Thiên Mục Phong cười cười, giọng thất vọng nói:
- Không cần phải đa tạ, ta đã hy sinh cho nàng rất nhiều, lại cũng nhận được khá nhiều, đây chính là duyên phận.

Lục Vân không nói, có một số chuyện không nói ra lại tốt hơn mở lời.

Bách Linh hiểu rõ tâm tình của chàng, chuyển sang chuyện khác:
- Lục Vân, huynh quả thật tìm được Thương Nguyệt từ Ánh Nguyệt tỉnh chăng?

Liếc nàng, Lục Vân cười trả lời:
- Lần này để tìm được muội ấy, huynh đã tiến vào Cửu U Minh giới, ngoài ra còn trao đổi điều kiện với ông chủ Cửu U mới tìm được muội ấy trở về.

Bách Linh vẻ mặt hơi biến, nhẹ lẩm bẩm:
- Cửu U Minh giới không phải là nơi tốt lành gì, huynh từ nay về sau bớt giao tiếp với nơi ấy thì hơn.

Lục Vân cười đáp:
- Điều này huynh biết, muội không cần phải lo lắng cho huynh, hay là nhanh chóng đi tâm sự với Thương Nguyệt đi.

Bách Linh nghe vậy nhìn về phía Thương Nguyệt, chỉ thấy lúc này Trương Ngạo Tuyết và Hứa Khiết đã bình tĩnh lại, ba người đang vừa nói vừa cười cất bước chầm chậm đi. Bách Linh cũng không chần chừ nữa, mỉm cười tiến đón, nắm chặt tay Thương Nguyệt và Ngạo Tuyết, định mạng ba người từ thời điểm này đã bắt đầu thực sự kết hợp chặt chẽ với nhau.

Lục Vân nhìn theo hình bóng ba người nữ, khuôn mặt mơ hồ hiện lên nụ cười của nội tâm. Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên chàng nở nụ cười rộng mở, bởi vì những người yêu thương trong lòng cuối cùng cũng đã đoàn tụ, hơn nữa còn hòa thuận thân tình, đây chính điều quý giá nhất trong đời của chàng.

- Ha ha ha, tình hình này quả thật có chút … ha ha ha…

Lâm Vân Phong âm thầm đến bên Lục Vân, vẻ mặt có vẻ mập mờ.

- Ha ha cái đầu của đệ, cẩn thận không huynh dần đệ bây giờ.

Lục Vân cười nhẹ, tỏ ra rất cao thâm khó lường.

Lâm Vân Phong không chút sợ hãi, cười ha hả đáp trả:
- Ba mươi năm cái gì. Bây giờ huynh muốn dần đệ cũng không dễ dàng như ngày trước đâu.

Lục Vân đưa mắt đánh giá gã một lúc, cố tỏ ra kinh ngạc lên tiếng:
- Phải vậy chăng, thế thì huynh muốn tìm chút thời gian để thử xem sao. Xem thử đệ thời gian gần đây có lười biếng hay lại làm chuyện gì xấu xa không.

Lâm Vân Phong mắng lại:
- Huynh đi đi, huynh mới làm chuyện xấu xa, đệ có thể nói là vô cùng đứng đắn, từ trước đến giờ chỉ biết chém yêu trừ ma mà thôi.

Lục Vân bật cười ha hả, ánh mắt cố ý liếc về phía Hứa Khiết, nhỏ giọng hỏi:
- Quả thật không làm chuyện xấu gì phải không?

Lâm Vân Phong nhìn thấy bộ dạng chàng như vậy, trong đầu hơi hơi hoảng kinh, khóe miệng chảy dài chần chừ một lúc rồi nói:
- Tự nhiên là thật như vậy, ai còn dám lừa huynh.

Lục Vân cười lên tiếng:
- Ồ, té ra đệ không hề làm chuyện xấu nào. Ta còn cho rằng …

Lời nói đến đó chợt dừng lại, khuôn mặt tỏ ra có ý nhìn Lâm Vân Phong.

Thấy vẻ mặt hai người cổ quái, Trần Ngọc Loan tiến đến gần, nhỏ giọng nói:
- Lục đại ca, nói cái gì vậy, muội cũng muốn tới nghe một chút.

Mắt chớp chớp, khuôn mặt có vẻ tinh nghịch.

Lâm Vân Phong đỏ mặt, xoay người nhanh chóng lùi lại, miệng cất tiếng nhượng bộ:
- Đệ đi nói chuyện với Thương Nguyệt đây, chút nữa sẽ quay lại gặp huynh.

Lục Vân thấy vậy bật cười lớn, cả người tỏ ra mấy phần chân thật.

Bên cạnh, Càn Nguyên chân nhân nhìn vẻ mặt tươi cười của chàng, tự nghĩ: “Tử Dương sư đệ, thời điểm này huynh đã nhìn thấy được hình bóng ngày nào từ người của hắn…”

Thời gian trôi qua, Thương Nguyệt theo Bách Linh, chào hỏi mọi người một lượt, cả đoàn liền đi về lại đại điện của liên minh. Trong gió, tiếng cười hoan hỉ hồi lâu không dứt, hệt như một dấu hiện tốt lành quanh quẩn trong Phục Long cốc.

Thời khắc này, Lục Vân gặp lại những người yêu trong lòng, tụ hội với những bằng hữu ở căn cứ địa của Trừ Ma liên minh, một tình hình mới dần xuất hiện trong mắt chàng. Tiếp theo, tình hình như thế nào đang chờ đợi chàng đây?
 

haiquan2205

New Member
Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 018
Chương 901 – Lục Doanh quy lai (Lục Doanh quay về)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com

Về đến đại điện Trừ Ma liên minh, mọi người chia ra ngồi hai bên, bên trái theo thứ tự là Lục Vân, Bách Linh, Trương Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt, Hứa Khiết, Lâm Vân Phong, Càn Nguyên chân nhân, bên phải lại là Phật Thánh Đạo Tiên, Lưu Tinh, Dương Thiên, Tư Đồ Thần Phong, Thiên Mục Phong, Quy Vô đạo trưởng, Trần Ngọc Loan vẫn ngồi bên trên.

Nhìn qua mọi người, Trần Ngọc Loan nói trước:
- Lần này Thương Nguyệt tỷ tỷ đã bình an quay về, đây chính là chuyện đáng mừng nhất, lại thêm Ngạo Tuyết tỷ tỷ bình an, chúng ta hẳn phải ăn mừng lớn, chuyện này giao cho Quy Vô đạo trưởng chuẩn bị.

- Chuyện này minh chủ an tâm, ta đã phân phó đệ tử liên minh chuẩn bị yến tiệc để đón tiếp Thương Nguyệt và Thiên Mục Phong trưa nay, mà cũng để chúc mừng tất cả mọi người.

Quy Vô đạo trưởng mỉm cười đứng lên, nồng nhiệt lên tiếng.

Trần Ngọc Loan mỉm cười hài lòng, nói tiếp:
- Lần này, khó khăn lắm mọi người mới tụ hội với nhau, ngoại trừ việc chúc mừng ra, chúng ta cũng nên bỏ chút công sức cho thiên hạ bá tánh. Trước mắt, tình thế nhân gian phức tạp nhiều biến đổi, mọi người có kiến nghị thế nào, có cách nhìn thế nào cũng đừng ngại nói ra, chúng ta tận hết khả năng cùng nhau vượt qua kiếp nạn này.

Tư Đồ Thần Phong nói:
- Chuyện trước mắt mọi người đều biết, cũng không cần nói nhiều, hay để Thiên Mục Phong nói tiếp chuyện của huynh ấy, cùng nhau đàm luận về những chuyện huynh ấy đã nhìn thấy, nghe thấy trong những ngày qua.

Thấy mọi người đưa mắt nhìn, Thiên Mục Phong cũng không chần chừ, cất tiếng nói:
- Ngoại trừ chuyện của Lý Trường Xuân ra, ta còn gặp một chuyện kỳ lạ. Đó là sau khi ta và Bổn Nhất bỏ chạy, lúc thương thế vừa mới khỏi, đột nhiên chúng ta cảm nhận được khí tức của Giới Thiện … Người thần bí đó hung hiểm quỷ dị, hung bạo kinh người, thực lực mạnh mẽ vô cùng, so ra còn lợi hại hơn Kiếm Vô Trần lúc trước, ta quả thật nghĩ không ra, trong nhân gian lúc nào xuất hiện nhân vật như vậy.

Mọi người thất kinh, trầm ngâm không nói. Theo những lời của Thiên Mục Phong, những người đang ở đây chưa từng có ai đã từng gặp một cao thủ đặc tính kinh thế như vậy, vì sao trước giờ chưa từng có chút tin tức nào?

Trần Ngọc Loan nhìn mọi người, nhỏ giọng hỏi:
- Mọi người có biết được lai lịch của người đó không?

Mọi người không nói, cùng nhau nhìn về phía Bách Linh vốn luôn điềm đạm, lại thấy lúc này nàng đang cau chặt đôi mày, ngồi yên trầm tư suy nghĩ về vấn đề vừa nói.

Giây lát, Phật Thánh Đạo Tiên nhìn về Lục Vân, trầm giọng nói:
- Lục Vân, có phải ngươi biết một chút gì đó phải không?

Lục Vân trầm ngâm cất tiếng:
- Ta đúng là đã nghĩ đến một số chuyện, bất quá cần phải tìm bằng chứng, lúc này còn chưa thể khẳng định được. Bây giờ đừng bàn luận đến vấn đề này, những phương diện khác có tin tức gì không?

Quy Vô đạo trưởng đáp:
- Tạm thời không có động tĩnh lớn nào, bốn người được phái đi Quỷ vực và Ma vực còn chưa quay về, Bắc Phong và Khiếu Thiên cũng chưa có tin tức, chỉ còn lại Phần Thiên, ta đã phái người đuổi theo, nhưng đến giờ …

Lục Vân cắt ngang:
- Được rồi, ta đã biết rồi. Phần Thiên hẳn không việc gì bởi vì ta đã có thể cảm nhận được khí tức của Lục Doanh đang nhanh chóng tiến gần về nơi này. Hiện nay, Kiếm Vô Trần không có tin tức, Hư Vô Giới Thiên có áp dụng biện pháp gì với những hành động của hắn không?

Quy Vô đạo trưởng đáp:
- Chuyện này cần phải có thời gian, những người huynh vừa đề cập đều là những cao thủ siêu cấp, đệ tử liên minh chúng ta căn bản không cách nào tiếp cận, vì thế thu thập tin tức vừa mất thời gian vừa mất công sức.

Lục Vân sửng người, sau đó cười khổ lên tiếng:
- Như vậy tạm thời không cần để ý đến những người đó. Hay là chúng ta hãy chờ Lục Doanh đến đây, xem thử nàng ta đã gặp chuyện gì sau đó mới ra quyết định.

Quy Vô đạo trưởng nghe vậy không nói thêm gì. Bách Linh lại mỉm cười mà nói:
- Lục Vân, bây giờ không nói chuyện chính sự nữa, huynh hãy kể cho mọi người những chuyện huynh đã gặp phải ở Cửu U Minh giới được không?

Trần Ngọc Loan cũng phụ họa:
- Đúng thế, nơi đó nghe nói rất thần bí, Lục đại ca hãy giảng giải cho chúng ta đi, cũng giúp cho chúng ta tăng thêm một chút kiến thức.

Lục Vân hơi chần chừ, chuyện này chàng thật ra không muốn nói đến, nhưng nếu như Bách Linh đã mở miệng, tự nhiên chàng không thể cự tuyệt được.

- Cửu U Minh giới hung hiểm quỷ dị, đó là nơi ác quỷ oan hồn tụ tập lại, hội tụ đầy đủ khí oán, hận, cừu, sát, tà, độc, tàn các khí trong trời đất. Nếu ở trong đó, người có tu vi cao cường không gặp phải phản ứng quá lớn, nhưng người có tu vi không đủ, sẽ dễ dàng bị mê man đi. Nơi đó hung hiểm hơn nhiều so với Quỷ vực, chỉ đáng tiếc nơi đó đã không còn được như xưa nữa.

- Không được như xưa, ý là thế nào?

Mọi người hoang mang nhìn Lục Vân, trong lòng không hiểu chút nào. Lời này của Lục Vân nghe ra hơi quái dị, nhưng tiếc là ở nơi đây mọi người lại nói không rõ được.

Đối với nghi vấn của mọi người, Lục Vân không chút để ý, cứ tiếp tục nói thêm:
- Ở nơi đó, ta đã gặp được ông chủ Cửu U, hơn nữa còn trao đổi một điều kiện với lão để đổi lấy tung tích của Thương Nguyệt, đồng thời, còn biết được một số chuyện từ lão.

Trần Ngọc Loan vẻ mặt hiếu kỳ, hỏi dồn:
- Lục đại ca, chuyện thế nào, có phải rất thần bí không một người biết chăng?

Lục Vân liếc nàng, nhịn không được cười nói:
- Đúng thế, điều này thuộc về loại bí mật không có người biết. Ngoại trừ ta ra, hẳn không có người thứ hai nào biết …

Chữ “được” còn chưa nói ra, Lục Vân đột nhiên đứng lên, giọng đột ngột thay đổi nói với mọi người:
- Lục Doanh đến rồi, chúng ta đi gặp nàng ta thôi.

- Thật vậy, quá tốt, chúng ta cùng nhau đi gặp vị Long nữ của Đông hải thôi.

Trần Ngọc Loan theo sát sau, vừa nói vừa dẫn mọi người cùng ra khỏi đại điện.

Phi thân lên không trung, Lục Vân nhìn thấy hai bóng người đang bay đến, trên mặt lộ chút tươi cười. Đợi khi khoảng cách hai bên chỉ còn khoảng ba dặm, hình bóng của Lục Vân lóe lên, chớp mắt đã xuất hiện ngoài hai dặm, ngăn Phần Thiên và Lục Doanh đang tiến đến.

Bốn mắt nhìn nhau, Lục Vân và Lục Doanh ai nấy trầm ngâm. Phần Thiên thấy vậy cũng không nói nhiều, âm thầm rời đi, chỉ còn hai người lẳng lặng nhìn nhau.

Lục Doanh vẻ mặt thê lương, nhìn thấy Lục Vân hệt như thấy được người thân, trong mắt lệ tuôn lả chã. Lục Vân vẻ tươi cười biến mất, giọng êm ái nói:
- Sao vậy, vừa thấy ta đã khóc rồi, trách ta không đến cứu muội hay là bởi vì chuyện khác vậy?

Lục Doanh lắc đầu nhưng chỉ khóc lóc, âm thầm lộ vẻ đau thương tang tóc. Lục Vân cảm nhận được sự khổ sở trong lòng của nàng, không khỏi đưa tay vuốt lên mái tóc của nàng, nhỏ giọng nói:
- Không cần phải khóc lóc, muội là Đông hải Long nữ, cho dù chuyện gì xảy ra muội đều cần phải kiên cường đối mặt. Nhìn ta đây, còn nhớ đến con thú trên vai ta không?

Lục Doanh ngửng đầu, liếc nhìn Tứ Linh thần thú, phát hiện nó đã lớn khá nhiều so với ngày trước, đồng thời cũng phát ra một luồng khí tức khiến bản thân cảm thấy run rẩy.

- Đúng là nó, đã lớn hơn nhiều so với ngày trước rồi.

Lục Vân cười nhàn nhạt, trong lòng nghĩ lướt qua, Tứ Linh thần thú trên vai liền nhảy sang vai Lục Doanh, nhẹ nhàng đưa lưỡi liếm lấy những giọt lệ trên mặt của nàng.

- Nhìn xem, nó cũng không muốn muội khóc, vì thế muội cần phải mạnh mẽ lên. Cho dù có chuyện gì đi nữa, chúng ta đều là bằng hữu, ta sẽ không bỏ qua mặc muội đâu.

- Lục Vân, đa tạ huynh. Lần này ta đến đây tìm huynh chính là hy vọng huynh có thể giúp đỡ ta. Nhưng chuyện của ta cực kỳ nguy hiểm, ta sợ …

Lục Doanh nhìn Lục Vân, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Lục Vân bật cười lên tiếng:
- Đừng sợ, muội đã tìm đến ta chứng tỏ muội tin tưởng ở ta, nếu muội đã tin tưởng ở ta, muội hẳn phải tin tưởng nhãn quang của muội tuyệt đối sẽ không sai. Bây giờ khoan hãy nói những chuyện đó đã, chúng ta về tới Trừ Ma liên minh rồi lại nói, ở đó toàn là bạn hữu của ta, bọn họ đều trông mong được gặp muội.

Lục Doanh liếc nhìn phía sau Lục Vân, chỉ thấy Phần Thiên đang nói chuyện với nhiều người, ai nấy đều nhìn về phía này, ánh mắt thân thiện cũng như có vẻ phức tạp khó hiểu.

Đi theo Lục Vân, Lục Doanh nhẹ giọng nói:
-Lục Vân, trên đường đến đây ta đã hỏi một số chuyện liên quan đến huynh. Phần Thiên cũng nói với ta một số thứ, nhưng không nhiều, chỉ nói huynh có ba vị hồng nhan tri kỷ, ngoài ra còn …

Lục Vân hơi bối rối, quay đầu hỏi:
- Muội hỏi những điều đó là có ý muốn tìm hiểu ta, hay là …

Lục Doanh né tránh ánh mắt của chàng, vâng vâng dạ dạ nói:
- Ta chỉ nghe nói huynh có ba người phụ nữ xinh đẹp rất yêu huynh, sợ là chuyện của ta sẽ gây thương hại cho các vị, vì thế muốn …

Hiểu rõ ý tứ của nàng, Lục Vân cười nói:
- Muội đã nghĩ quá nhiều rồi. Lẽ nào trong mắt muội ta là người trọng sắc khinh bạn chăng?

- Không hề, ta không hề có ý tứ đó, nhưng ta …

Lục Doanh vội vàng phủ nhận, vẻ mặt lộ ra trầm trọng đau xót.

Lục Vân thấy vẻ mặt nàng như vậy, trong lòng mơ hồ có chút bất an. Lục Doanh liều mạng đến đây cầu cứu, chứng tỏ Hải vực đã phát sinh chuyện lớn. Nhưng cuối cùng là chuyện gì đây, chàng tạm thời còn đoán không ra được.

- Lục Doanh, ta biết muội lo lắng thế nào. Nhưng nếu như muội là bằng hữu của Lục Vân, cho dù chuyện gì đi nữa, ta đều chia sẻ lo lắng với muội. Được rồi, cười lên đi, ta giới thiệu muội với mọi người.

Thấy chàng đã nói như vậy rồi, Lục Doanh vội vàng bỏ đi bi thương, mỉm cười nghênh đón mọi người đang đến, trong ánh mắt lộ ra mấy phần kinh ngạc. Trước đây, nàng tập trung toàn bộ chú ý đến Lục Vân, hoàn toàn không để ý đến người khác. Nhưng lúc này khi hình bóng mấy người Bách Linh, Trương Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt, Trần Ngọc Loan đập vào mắt, vẻ đẹp rung động lòng người của mấy người khiến cho nàng thân là Đông hải Long nữ cũng hơi thất kinh.

Ngây ngốc nhìn bốn người nữ, Lục Doanh cảm thán lên tiếng:
- Người đẹp của nhân gian quả nhiên Hải vực không thể so sánh được.

Bách Linh cười nói:
- Đông hải Long nữ, cũng không có người nữ của nhân gian nào có thể so được, ta chính là Bách Linh.

Nhìn vào đôi tay ngà ngọc đang nắm lấy tay mình, Lục Doanh đột nhiên tỉnh lại, hơi ngượng ngùng đáp lời:
- Chào tỷ, ta là Lục Doanh, tỷ quả thật xinh đẹp.

Bách Linh cười nhẹ lên tiếng:
- Xinh đẹp không hề có giới hạn, chúng ta chỉ là có phần khác nhau mà thôi. Đến đây, cùng gặp Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt, còn có Ngọc Loan, Hứa Khiết.

Nồng nhiệt kéo tay nàng, Bách Linh giới thiệu bốn người nữ bên cạnh mình với nàng.

Nói chuyện với nhau một lát, Trần Ngọc Loan nắm lấy tay Lục Doanh cười nói:
- Ta cho tỷ biết, Bách Linh, Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt ba vị tỷ tỷ chính là hồng nhan tri kỷ của Lục đại ca. Ta chính là tiểu muội được Lục đại ca thương yêu nhất, Hứa tỷ tỷ là sư muội của Thương Nguyệt tỷ tỷ, hơn nữa còn là người trong lòng của Lâm thiếu hiệp. Tỷ tỷ có thể xem là người thế nào đối với Lục đại ca đây?

Lục Doanh nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của nàng, cảm thấy vô cùng thân thiết, nhịn không được bật cười nói:
- Ta chính là bằng hữu của Lục Vân, huynh ấy đã từng cứu mạng của ta.

Trần Ngọc Loan thất kinh, hiếu kỳ nói:
- Thật không, Lục đại ca từ trước đến giờ chưa hề nhắc đến, tỷ nói nhanh nhanh đi.

Bên cạnh, Lục Vân nghe vậy cười mắng:
- Được rồi, náo loạn của nửa ngày, để cho Lục Doanh gặp mọi người đi. Có chuyện gì đợi lúc quay vào đại điện mới nói đến cũng chưa muộn.
 

haiquan2205

New Member
Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 019
Chương 902 – Hải vực hình thế (Tình hình Hải vực)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com


Trần Ngọc Loan tinh nghịch làm mặt xấu với Lục Vân, hét lên:
- Đúng là khách lấn át chủ, người ta dù sao cũng là minh chủ, vậy mà không cho một sĩ diện, hừ.

Trần Ngọc Loan ngúng nguẩy ra vẻ hờn dỗi, lập tức khiến mọi người bật cười. Lục Doanh thấy vậy cũng không khỏi bật cười lớn, đau thương trong lòng lập tức nhạt đi mấy phần.

Một lát sau, Trần Ngọc Loan chủ động giới thiệu Lục Doanh với mọi người, cuối cùng khi đối mặt với Phần Thiên, Trần Ngọc Loan cười nói:
- Đây là vị thiếu hiệp anh tuấn tuyệt luân, tu vi bất phàm, huynh ấy có thể nói là nhân vật vô cùng kiệt xuất của liên minh chúng ta, đến từ …

Lục Doanh liếc Phần Thiên, hơi xấu hổ lên tiếng:
- Không cần phải giới thiệu, trên đường chúng ta đã nói chuyện qua với nhau.

Trần Ngọc Loan nghe vậy hô lên một tiếng thất kinh khiến mọi người phải chú ý, sau đó lại vỗ lên đầu, quát lên:
- Ta đúng là, ngay cả chuyện này cũng quên mất, quả thật là quá mất mặt đi thôi. Hai vị đi cùng với nhau, hẳn đã sớm quen thuộc nhau rất nhiều, thế mà ta lại đi vẽ rắn thêm chân nơi đây.

Trong lúc đang nói, Trần Ngọc Loan cố tình mở to đôi mắt vẻ vô tội, mặt ngây ngô nhìn hai người. Bốn bề, mọi người bật cười ha hả, ánh mắt lộ ra chút ám muội.

Lục Doanh đỏ mặt, thấy vẻ mặt Trần Ngọc Loan ra vẻ vô tội, muốn nổi giận không được, chỉ có thể cúi đầu không nói. Phần Thiên vẻ mặt quái dị, trong nét giận dữ có mấy phần xấu hổ, bị mọi người cười càng thêm mấy phần ngượng ngùng. Hắn cũng thể nào ngờ được, Trần Ngọc Loan bình thường thần thánh uy nghiêm, lúc này lại đưa hắn vào tình thế như vậy, khiến hắn không biết phải ứng phó thế nào.

Thấy vẻ mặt hắn như vậy, Lục Vân, Bách Linh, Phật Thánh Đạo Tiên, Quy Vô đạo trưởng chỉ biết mỉm cười nhìn, còn Tư Đồ Thần Phong lại cười trêu chọc:
- Phần thiếu hiệp anh tuấn sao lại nhăn nhăn nhó nhó không biết nói thế nào vậy. Lẽ nào Lục Doanh cô nương đứng sừng sững trước mặt mà thiếu hiệp lại không thấy chút nào?

Phần Thiên thở hào hển đáp:
- Có những chuyện ta đang muốn nói lại bị các vị cười lấp mất, sao …

- Ồ, té ra là trách chúng ta ở nơi đây gây khó cho thiếu hiệp …

Tư Đồ Thần Phong dài giọng vẻ mặt như hiểu rất rõ.

Phần Thiên giận dữ vô cùng, hung hăng trừng mắt với Tư Đồ Thần Phong mấy cái, đang muốn phản bác lại, Lục Vân liền ra mặt ngăn cản trò đùa giữa hai người, điềm nhiên lên tiếng:
- Được rồi, mọi người đều đã biết cả rồi, chúng ta cũng nên quay về thôi.

Nói rồi liền nắm ống tay áo của Lục Doanh, dẫn nàng đi trước.

- Đa tạ huynh.

Lục Doanh cất giọng nho nhỏ, rõ ràng nàng biết Lục Vân đang giải vây giúp cho mình.

- Đừng để ý, mọi người vui đùa quá trớn, Ngọc Loan cũng chỉ muốn làm vậy để xua tan đau thương trong lòng của muội mà thôi.

Lục Vân mỉm cười đáp lời, tỏ vẻ nho nhã bình tĩnh.

Bên này, Phần Thiên thấy Lục Doanh đã đi, nắm lấy ống tay áo của Tư Đồ Thần Phong, gầm nhẹ:
- Ngươi dám đùa giỡn ta trước mặt mọi người, cẩn thận sau này ta có được cơ hội sẽ báo đáp lại ngươi.

Tư Đồ Thần Phong cười ha hả đáp:
- Huynh đệ, ngươi đã không biết tiếp nhận gì cả, ta chính đang giúp ngươi đó.

Phần Thiên hừ giọng nói:
- Ta tự biết xử lý chuyện của mình, ý tốt của ngươi hãy giữ lại cho mình.

Thấy hai người đấu võ miệng, Bách Linh kéo Trần Ngọc Loan mắng vui:
- Muội à, quả thật là quá tinh nghịch so với ta.

Trần Ngọc Loan cười đáp:
- Thử một chút thôi mà, tỷ không thấy kết quả đúng như ý người sao?

Bách Linh cười cười không nói, Hứa Khiết bên cạnh lại tán dương:
- Chiêu này quả thật là tuyệt vời, nói thẳng vào chuyện, trăm lần trăm trúng.

Trần Ngọc Loan cười duyên đáp:
- Không cần nói thế, đây chính là sở trường của ta mà.

Vừa dứt lời, những người nghe thấy bật cười to tiếng, cả đoàn vừa cười vừa hạ xuống mặt đất.

Quay trở vào trong đại điện, Phần Thiên ngồi bên cạnh Quy Vô đạo trưởng, Lục Doanh lại đến ngồi gần Lục Vân, mấy người Bách Linh thuận thế ngồi tiếp theo.

Đợi mọi người ngồi yên vị, Trần Ngọc Loan cười lên tiếng:
- Lần này Phần Thiên dễ dàng cứu được Lục Doanh tỷ tỷ, hoàn thành nhiệm vụ do Lục đại ca giao phó, có thể nói là một chiến công to lớn, hẳn cũng nên có phần thưởng trao ban. Bây giờ, Phần Thiên kể lại một lượt những chuyện trải qua khi cứu người, suốt thời gian này đã xảy ra những chuyện thế nào?

Phần Thiên nghe vậy, liếc nhìn Lục Doanh, chậm rãi cất tiếng:
- Lần này, khi đến nơi dự kiến thì Lục Doanh cô nương đã rơi vào tuyệt cảnh. Đối phương là một cao thủ tên là Tây hải Cuồng long Liễu Thiên Hoa, thực lực của hắn mạnh mẽ kinh người, ta vừa chạm trán với hắn liền bị rơi vào tình cảnh nguy khốn, thiếu chút nữa đã chết trong tay của hắn. Còn về những chuyện khác, Lục Doanh cô nương dường như có điều cố kỵ vì thế nhất mực không đề cập đến.

Mọi người nghe vậy liền đưa mắt nhìn Lục Doanh, đợi chờ nàng lên tiếng.

Lục Vân hiểu được tâm lý mọi người, mở miệng hỏi han:
- Lục Doanh, nơi này không có người ngoài, muội có chuyện gì cứ cho chúng ta biết.

Lục Doanh mặt đầy bi thương, trầm buồn nói:
- Lục Vân, Hải vực đã có chuyện rồi, Đông hải và Bắc hải bị Tây hải xâm chiếm, phụ vương ta hiện nay đang bị vây khốn, toàn bộ cao thủ của Đông hải đã chết trận, chỉ một mình ta chạy thoát…

Lục Vân nghe vậy tương đối bình tĩnh, trước đây chàng đã suy đoán được ít nhiều nên tuyệt đối không chút kinh dị. Những người khác lại hoang mang không hiểu, rõ ràng hai chữ Hải vực đa số mọi người đều không biết ý nghĩa là như thế nào.

- Lục Doanh, không nên đau lòng. Nếu muội đã đến nơi đây, cho dù chuyện như thế nào ta đều sẽ giúp muội. Bây giờ muội hãy nói với mọi người chuyện liên quan đến Hải vực trước đã, những người ở nơi đây đa số đều không biết chuyện này.

Lục Vân vỗ vỗ vai nàng, trong ánh mắt đầy vẻ an ủi và cổ vũ.

Lục Doanh nghe vậy hơi bình tĩnh trở lại, ánh mắt liếc nhìn mọi người, nhỏ giọng nói:
- Hải vực và nhân gian là hai nơi khác biệt. Trước đây vài ngàn năm, hai bên đã từng có liên hệ, nghe nói còn đã từng cùng nhau đối phó với Địa Âm và Thiên Sát. Sau đó, từ khi Địa Âm Thiên Sát bị tiêu diệt, Hải vực dần dần đoạn tuyệt không qua lại với nhân gian, hai bên không xâm phạm nhau, loáng một lúc đã trải qua vài ngàn năm.

Hiện nay, Hải vực phân thành bảy hải, chia ra là Đông Nam Tây Bắc bốn hải, lại thêm Hồng hải, Hắc hải và Tử hải. Bốn hải kể trước xưa nay chính trực hơn, hệt như chánh đạo của nhân gian, ba hải sau lại hung tàn hơn, giống như tà đạo. Hai bên cừu hận với nhau đã vài ngàn năm nay, thỉnh thoảng lại phát sinh chiến tranh. Nhưng bốn hải tương đối đoàn kết, trước giờ vẫn liên hợp đối phó ngoại xâm, vì thế nên được bình an vô sự đã nhiều năm.

Nhưng lần này, Tây hải có thực lực hùng hậu nhất trong bốn hải đột nhiên phát động xâm lược, thừa lúc chúng ta không chút phòng bị, nhanh chóng chiếm được Đông hải và Bắc hải có thực lực tương đối yếu hơn. Thế rồi, trong bốn hải chỉ còn lại duy nhất Nam hải có thể chống cự được. Trước đây, Tây hải Cuồng long Liễu Thiên Hoa liên tục truy sát ta chính là ông chủ của Tây hải, có thực lực kinh người trong bốn hải, ngoại trừ Nam hải Thần long Hàn Ngọc Dương ra, không một người nào có thể so sánh với hắn.

Nghe qua một lượt những điều này, mọi người ở đây đa số đều biến hẳn sắc mặt, rõ ràng cảm thấy chấn động đối với chuyện của Hải vực. Lúc đó, Quy Vô đạo trưởng hỏi trước:
- Lục Doanh cô nương, cô nương nói Hải vực có bảy hải, chuyện này chúng ta xưa nay chưa từng biết, bây giờ nghe thấy lại càng kinh dị hơn. Hiện nay theo như lời cô nương, Tây hải là mạnh nhất trong bốn hải, vì sao bọn chúng lại đột nhiên phát động xâm lược, Nam hải lại bằng vào năng lực gì để chống cự được?

Lục Doanh đáp:
- Chuyện này ta cũng không rõ lắm, bất quá Liễu Thiên Hoa tự mình nói cho ta biết, hắn muốn thống nhất bốn hải, rồi mới tiêu duyệt ba hải kia để thống nhất Hải vực. Đương nhiên, lời này thật giả thế nào ta cũng không được rõ, nhưng nghĩ lại với tính cách cuồng ngạo của hắn cũng tuyệt đối không phải không có khả năng. Còn về chuyện của Nam hải, các vị hẳn đã từng nghe qua cái tên Nam hải Lưu Li cung, nơi đó có danh tiếng lớn nhất trong bốn hải, mỗi đời cung chủ đều có tu vi cực mạnh, đủ để xưng hùng Hải vực, vì thế có thể so với Tây hải Cuồng long.

- A, Nam hải Lưu Li cung, một trong bốn nơi tuyệt địa của nhân gian, nơi này ta tự nhiên đã nghe qua, nhưng nhất thời không nghĩ ra được.

Quy Vô đạo trưởng bật cười ngượng ngùng, có chút xấu hổ.

Dương Thiên nghe đến danh xưng Lưu Li cung, khuôn mặt vốn dĩ bình tĩnh cũng xuất hiện chút khác biệt, cau mày nói:
- Theo truyền thuyết, Lưu Li cung đã không vào nhân gian hơn hai ngàn năm, lẽ nào đã nhiều năm như thế bọn họ vẫn rất hưng thịnh không chút suy tàn?

Lục Doanh đáp:
- Chuyện này ta biết, Lưu Li cung luôn luôn mạnh mẽ không yếu đi, xứng danh đệ nhất trong bốn hải. Cung chủ mỗi thời đại của bọn họ đều khác biệt so với ba hải còn lại, tuyệt đối không phải do huyết thống mà do khả năng chiếm lấy. Đông hải, Tây hải, Bắc hải đều là cha truyền con nối, vì thế khó tránh khỏi lúc bị suy yếu.

Dương Thiên nghe vậy đột nhiên tỉnh ngộ, gật đầu lên tiếng:
- Té ra là thế, khó trách có thể xưng hùng ở Hải vực.

Tư Đồ Thần Phong hơi nghi ngờ, cất tiếng hỏi;
- Cho dù là như thế, đã hơn hai ngàn năm trôi qua, lẽ nào Nam hải Lưu Li cung lại không chút sai biệt sao?

Câu này nói ra như thuật lại ý nghĩ trong lòng không ít người.

Lục Doanh cười cười, nhẹ giọng đáp:
- Vấn đề này, thật ra không cần ta phải nói, trong lòng Lục Vân hẳn biết ít nhiều.

Mọi người không hiểu, đưa mắt nhìn Lục Vân chờ chàng trả lời.

Lục Vân cười điềm nhiên một tiếng nói:
- Về chuyện này, thật ra ta hoàn toàn không biết rõ. Nhưng ta đã từng giao chiến với Tây hải Ngân long Liễu Tàn Hồng, nhờ đó nghe hắn nói một số chuyện. Lúc đó, Liễu Tàn Hồng có nói một hai câu với ta, nói hắn có tu vi một ngàn bốn trăm năm, hơn nữa theo bộ dạng của hắn thì chỉ như mới trưởng thành. Do đó có thể suy đoán, cao thủ của Hải vực đều là sinh vật biển có tu vi vài ngàn năm, tuổi thọ của bọn họ khác với thường nhân chúng ta. Trong mắt của chúng ta, hai ngàn năm là một khoảng thời gian dài dằng dặc, nhưng đối với bọn họ lại hệt như vài chục năm của thường nhân bọn ta.

- Ý của huynh nói là Nam hải Lưu Li cung thật ra tuyệt đối chưa truyền quá nhiều đời. Mỗi một đời cung chủ của bọn họ đều quản lý Lưu Li cung ít ra vài ngàn năm, vì thế cứ mãi mạnh mẽ không suy giảm?

Hiểu được ý của Lục Vân, Tư Đồ Thần Phong kinh ngạc lên tiếng.

Lục Vân chỉ cười không nói, Lục Doanh lại gật đầu đáp:
- Đúng thế, theo ta biết được, cho đến thời nay Nam hải Lưu Li cung chỉ mới truyền được bốn đời mà thôi. Nam hải Thần long cũng đã tiếp quản được Lưu Li cung một ngàn sáu trăm năm rồi, cứ mãi cường thịnh không chút suy yếu.

Lời vừa dứt, cả đại điện im lặng như tờ, mọi người đều bị lời nói của Lục Doanh khiến cho thất kinh.

Giây lát sau, Bách Linh lên tiếng phá vỡ yên lặng:
- Lục Doanh, theo như lời cô nương, Hải tộc của Hải vực đều là một số sinh vật thông qua tu luyện mà tiến hóa biến thành chăng?

Lục Doanh trầm tư một lúc, gật đầu đáp lời:
- Đúng như thế, trước đây khi chúng ta không có tu vi, chỉ có thể dựa vào ưu thế trời cho của mỗi người, triển khai một số cử động bản năng trong nước. Đợi khi tu vi chúng ta đạt đến một trình độ nhất định liền có thể ảo hóa thành hình người, tiến hành một số chuyện phức tạp hơn.
 

haiquan2205

New Member
Thất Giới Truyền Thuyết Quyển 11 – Hải vực chi bí – chương 019
Chương 903 – Xuất thủ tương trợ (Ra tay tương trợ)
Tác giả: Tâm Mộng Vô Ngân
Dịch: Diamondismail
Biên dịch: Humanity
Biên tập: Humanity
Nguồn: www.tangthuvien.com

Bách Linh nhìn mọi người, trầm giọng nói:
- Nói như thế, theo góc độ của nhân gian, cao thủ Hải vực thuộc về một loại linh dị. Hơn nữa, đây còn là một quần thể to lớn vô cùng, có hệ thống độc lập.

Quy Vô đạo trưởng tán đồng:
- Công chúa nói rất đúng, theo như chúng ta, bọn họ đúng là thuộc về một loại linh dị. Nhưng đây là loại có địa vị áp đảo tuyệt đối ở Hải vực, cũng hệt như loài người ở nhân gian, hai bên thuộc về hai thế giới khác nhau.

- Vậy, mọi người chỉ cần hiểu như vậy là được rồi. Bây giờ hãy để Lục Doanh nói qua một lượt tình thế trước mắt của Hải vực, cũng như mong muốn chúng ta giúp đỡ như thế nào đây.

Lục Vân nhìn Lục Doanh, rồi lên tiếng dẫn dắt quay lại vấn đề chính.

Lục Doanh hơi chần chừ do dự một lát, trầm ngâm trả lời:
- Trước khi chuyện này phát sinh, Hải vực rất là bình yên. Tuy Hồng hải cứ mãi sôi sục muốn động, nhưng bọn họ còn không dám ngang nhiên xâm phạm bốn hải. Thêm nữa, Hồng hải còn phải đối địch với Hắc hải và Tử hải, vì thế đã nhiều năm có lòng xâm phạm nhưng không đủ lực. Nhưng lần này, không ai ngờ được Tây hải đột nhiên thay đổi phương hướng, khiến cho chúng ta trong lúc vô tình liền rơi vào tình cảnh nguy khốn.

Lần này đến đây, ta chính là bị ép đến không cách nào khác, lại tìm không được người hỗ trợ ở Hải vực, mới nghĩ đến Lục Vân. Trước đây, ta cũng đã từng nghĩ đến việc mất công đến nhân gian có khả năng không đạt được điều gì, bởi vì cho dù Lục Vân có đồng ý hỗ trợ hay không, muốn thắng lợi trong chuyện này đều vô cùng hung hiểm và nguy nan.

Hiểu được lo lắng của nàng, Lục Vân lên tiếng an ủi:
- Không cần phải lo lắng, chỉ cần có lòng làm, cho dù không làm được cũng không sao.

Trần Ngọc Loan dịu dàng nói:
- Đúng thế, tỷ không nên nản chí, có Lục đại ca ra mặt, cho dù chuyện gì cũng đều có thể giải quyết được. Uy danh của Lục đại ca ở nhân gian còn lớn hơn Nam hải Thần long theo lời của tỷ nói.

Lục Doanh kinh ngạc nhìn Lục Vân, nghi hoặc hỏi:
- Quả thật như vậy sao?

Lục Vân điềm nhiên bật cười, Phần Thiên lại đáp:
- Chuyện này thật hoàn toàn, một đời Lục Vân chinh chiến vô số lần, từ trước đến giờ chưa thất bại. Không lâu trước đây, chỉ một mình Lục Vân đã tiêu diệt Vân Chi Pháp giới, có thể nói là người số một từ trước đến nay.

Lục Doanh rất mừng, hơi kích động lên tiếng:
- Nói như vậy, chuyến này ta đến nhân gian quả thật là thành công rồi.

Quy Vô đạo trưởng cười nói:
- Tự nhiên là đúng rồi, chỉ cần huynh ấy chịu ra tay giúp đỡ, bảo đảm cô nương sẽ thuận lợi trong mọi chuyện.

- Được rồi, không cần phải ở đây thổi phồng như thế. Lục Doanh, lần này muội đến đây mong ta giúp muội trùng chấn lại Đông hải, hay là còn có mục đích khác?

Lục Vân nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

Lục Doanh vẻ mặt hơi lo âu, tư lự nói:
- Theo lời của Tây hải Cuồng long Liễu Thiên Hoa, ta biết được phụ vương hiện nay đang bị vây hãm ở Hải Toàn cốc, tối đa chỉ còn chống đỡ được hai ngày. Ta muốn đến cứu phụ vương trước rồi mới nói đến chuyện báo thù và trùng chấn Đông hải.

Lục Vân trả lời:
- Chuyện này không thành vấn đề, ta đáp ứng theo muội tiến vào Hải vực, trước hết cứu được phụ vương muội, sau đó mới bàn những chuyện khác.

Lục Doanh rất cao hứng, kích động lên tiếng:
- Lục Vân, đa tạ huynh.

Lục Vân cười nói:
- Muội đã không quản ngàn dặm đến nhân gian, đây chính là sự tín nhiệm rất lớn đối với ta, làm sao ta có thể khiến muội thất vọng ra đi được. Nhiều năm trước đây, nhân gian và Hải vực có liên hệ với nhau, sau đó lại đoạn tuyệt không liên lạc, bây giờ chúng ta hãy cùng nhau khai thông lại đoạn ký ức đã ngắt quảng vài ngàn năm, cùng nhau nắm tay xây dựng lại trời đất.

Lục Doanh không nói, chỉ nhìn Lục Vân, ánh mắt đầy vẻ cảm động và kính phục không mô tả được. Bách Linh bên cạnh cũng nhỏ nhẹ hỏi tiếp:
- Lục Vân, chuyện này khẩn trương, huynh đã tính toán khi nào lên đường?

Lục Vân nghĩ lướt qua, trầm giọng nói:
- Cơm trưa rồi sẽ lên đường, bây giờ có một số chuyện phải xử lý trước.

Bách Linh trầm ngâm hỏi tiếp:
- Huynh định nói đến việc phân công nhân sự chăng?

Lục Vân đáp:
- Đúng thế, lần này đi vào Hải vực, tuyệt đối không đi một mình ta được.

Trần Ngọc Loan lên tiếng:
- Lục đại ca, huynh dự tính mang theo nhiều ít người?

Lục Vân không trả lời liền vấn đề này, lại đảo mắt nhìn qua mọi người, trong lòng tính toán.

Quy Vô đạo trưởng nhìn Lục Vân, lên tiếng phân tích:
- Lục Vân, tình hình nhân gian hiện nay huynh cũng đã rõ, thực lực chúng ta có được đều tập trung nơi đây, phân công con người thế nào là chuyện quan trọng nhất.

Hiểu được ẩn ý trong lời nói của ông, Lục Vân trầm giọng đáp:
- Chuyện này ta đã có tính toán trong lòng, ta dự tính mang theo Bách Linh, Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt cùng với Phần Thiên đi. Còn những người khác lưu lại nhân gian, tạm thời không cần phải đối mặt trực tiếp với cao thủ như Thiên Sát.

Quy Vô đạo trưởng nghe vậy lo lắng:
- Lục Vân, như vậy không khéo thực lực của huynh quá đơn bạc chăng?

Trần Ngọc Loan cũng nói:
- Đúng thế, Lục đại ca, toàn bộ các vị cộng lại chỉ có sáu người, nếu đối mặt với cường địch Hải vực sợ là …

Lục Vân điềm nhiên trả lời:
- Không cần lo cho chúng ta, sáu người chúng ta thực lực còn mạnh hơn những người còn lại mấy phần. Trưa nay, đợi sau khi chúng ta đi rồi, Ngọc Loan nhớ phái người triệu hồi bốn người đi Quỷ vực và Ma vực về, tập trung thực lực với nhau, không cần phải hoạt động gì cả, đợi chúng ta quay lại từ Hải vực hãy tìm tiêu diệt Địa Âm và Thiên Sát.

Trần Ngọc Loan nhẹ vâng, nhỏ giọng lên tiếng:
- Lục đại ca yên tâm, chuyện này muội biết cách xử lý.

Lục Vân mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn Lâm Vân Phong hỏi:
- Vân Phong, đệ tính toán lúc nào ra đi.

Lâm Vân Phong nghĩ một lát rồi nói:
- Bây giờ sư tỷ và Thương Nguyệt đều đã bình an vô sự, đệ cũng yên tâm rồi. Trưa nay sau khi huynh đi rồi, đệ sẽ dẫn Hứa Khiết đi vòng quanh nhân gian, nhất định tìm kiếm được Dịch viên đã biến mất để trùng chấn uy danh trở lại.

Lục Vân dặn dò:
- Trên đường cẩn thận, nhớ khi gặp phải Địa Âm và Thiên Sát, không được liều lĩnh tranh đấu thẳng thắn với bọn chúng.

Lâm Vân Phong trả lời:
- Các huynh cũng cần cẩn thận, Hải vực hẳn là nơi rất hung hiểm.

Lục Vân cười cười, đưa mắt nhìn Thiên Mục Phong, giọng thần bí lên tiếng:
- Bây giờ mời huynh đệ nói qua một lượt, trước đây huynh đài đã gặp người thần bí đặc thù kia thế nào.

Thiên Mục Phong không hiểu, chần chừ lên tiếng:
- Đó là một người đàn ông trung niên, toàn thân lấp lánh ánh xanh lục, tướng mại có thể nói là anh tuấn, nhưng vẻ mặt âm hiểm, lại có ánh mắt màu xanh lam, thỉnh thoảng lấp lánh khí quỷ dị. Người này khí tức quái dị, mơ hồ ẩn chứa mấy phần yêu ma tà mị.

Lục Vân nhìn Lục Doanh hỏi:
- Người này muội có thể biết không?

Lục Doanh cau mày, trầm ngâm trả lời:
- Hơi có ấn tượng, nhưng ta không thấy được thì không dám khẳng định.

Lục Vân nói:
- Điều này rất dễ dàng, ta sẽ cho muội thấy được hình ảnh xuất hiện của người kia, như thế muội liền có thể phân biệt được.

Thiên Mục Phong nghe vậy, hai lòng bàn tay xuất phát hai dải sáng trong suốt giao lại thành một vách sáng giữa không trung. Sau đó, ý thức của Thiên Mục Phong luân chuyển, ký ức trong não theo sự khống chế của hắn liền tạo ra hình bóng trên vách sáng. Như vậy, mọi người liền có thể thấy được người thần bí Thiên Mục Phong đã gặp trên vách sáng.

- Ồ, đó là Sở Hoài Dương!

Vừa thấy người đó, Lục Doanh kinh ngạc la lên, vẻ mặt trầm trọng:
- Người này là sư huynh của Nam hải Thần long Hàn Ngọc Dương, đúng ra hắn phải là người thừa kế của Lưu Li cung, nhưng nghe nói hắn bản tính âm độc, dã tâm cũng rất lớn, vì thế cung chủ Lưu Li cung đời trước liền truyền ngôi vị cung chủ cho đệ tử thứ hai là Hàn Ngọc Dương. Vì thế, Sở Hoài Dương cứ mãi canh cánh trong lòng tìm cơ hội đoạt lại ngôi vị cung chủ. Nhưng tu vi hắn không được như Hàn Ngọc Dương, vì thế đã nhiều năm nay hắn ẩn mình bất động, ai ngờ hôm nay lại âm thầm vào nhân gian, xem ra hắn không có ý tốt rồi.

Thiên Mục Phong nghe xong, kinh hoàng lên tiếng:
- Người này tu vi kinh khiếp, trên nhân gian tuyệt đối có thể đứng dưới không mấy người, không ngờ còn thua Hàn Ngọc Dương, như vậy Nam hải Lưu Li cung không phải là mạnh hơn nhiều so với nhân gian?

Lục Doanh đáp:
- Tình hình nhân gian thế nào ta không hiểu, nhưng đứng trên quan điểm Hải vực, Nam hải Lưu Li cung đúng là mạnh mẽ, nhưng không thể xem là đệ nhất được. Hồng hải, Hắc hải và Tử hải cũng có người có thể so được.

Mọi người thất kinh, bây giờ mới hiểu sơ lược về thực lực của Hải vực.

Lục Vân không để ý điều này, chàng đang suy nghĩ về mục đích vào nhân gian của Sở Hoài Dương. Theo lời của Lục Doanh, Hải vực và nhân gian đã cắt đứt quan hệ vài ngàn năm trước đây. Bây giờ Sở Hoài Dương tiến vào nhân gian, hắn muốn làm chuyện gì đây? Hắn đi tìm người hỗ trợ hay là cảm thấy Hải vực vô vọng, dự tính xây dựng cơ sở riêng ở nhân gian?

Điều này tạm thời Lục Vân không cách nào xác định, chàng chỉ có thể nhắc nhở:
- Ngọc Loan, tốt nhất là muội phái người truy theo hành tung của người này, ta thấy hắn còn có mục đích riêng.

Trần Ngọc Loan trả lời:
- Chuyện này huynh an tâm, muội sẽ phái người truy tìm theo chuyện này. Bây giờ thời gian cũng đã trễ rồi, Lục đại ca còn có chuyện gì cần xử lý nữa không?

Lục Vân suy tưởng một lát rồi lắc đầu:
- Không còn chuyện gì, chỉ bây nhiêu đó thôi.

Phật Thánh Đạo Tiên ngồi đối diện mở miệng hỏi:
- Lục Vân, trước đây ngươi đã từng đề cập đến Thiên Uy lệnh …

Lục Vân đảo tròn mắt, thấy mọi người vẻ mặt hiếu kỳ, không khỏi cười trả lời:
- Đúng vậy, ta đã từng nhắc đến chuyện này, hơn nữa còn tự mình đi tìm kiếm.

Nghe vậy, mọi người đang ngồi kinh ngạc và không hiểu, thật ra Thiên Uy lệnh kia đang ở đâu? Trần Ngọc Loan nói ra tâm ý của mọi người:
- Lục đại ca, huynh nhanh cho mọi người biết, thật ra Thiên Uy lệnh ở nơi đâu?

Lục Vân cười cười, còn chưa kịp mở miệng, Lưu Tinh ở đối diện lại nói ra suy đoán trong lòng.

- Lục Vân, ngươi hẳn cho rằng vật đó đang ở Hải vực, đúng không?

Lục Vân liếc ông, cười trả lời:
- Lời tiền bối không sai, Thiên Uy lệnh đúng là ở Hải vực. Vì thế chuyến đến Hải vực này một công đôi ba việc.

Quy Vô đạo trưởng thất kinh, vội nói:
- Lục Vân, nếu như vậy, huynh nên mang thêm người mới dễ dàng hành sự.

Lục Vân từ chối:
- Người nhiều chỉ phải thêm phân tâm. Lần này nơi ta muốn đến là một nơi thần bí nhất trong trời đất, không nên quá nhiều người biết được, vì thế ta không tiện đề cập nơi đây. Bây giờ mọi chuyện cứ làm như đã bàn, các vị ở nhân gian càng phải thêm cẩn thận, Thiên Sát và Vu Thần, trong tương lai ta sẽ xử lý.

Trần Ngọc Loan lên tiếng:
- Lục đại ca yên tâm, khi các vị còn chưa quay trở về, chúng ta sẽ không đối địch thẳng thắn với bốn đại cao thủ.

Lục Vân nghe vậy bật cười:
- Như vậy rất tốt, nhân gian giao lại cho muội.

Trần Ngọc Loan cười trả lời:
- Không thành vấn đề, muội nhất định sẽ tận tâm tận lực. Được rồi, nói đã lâu, hẳn cũng đến lúc bày tiệc để tẩy phong trần cho ba vị tỷ tỷ, nhân dịp đưa tiễn Lục đại ca luôn.

Dứt lời, mọi người mỉm cười đứng lên, vừa cười nói vừa đi ra khỏi đại điện.
 
Top